Thứ Tư, 30 tháng 5, 2012

Cà phê muối

Cô không quay đầu lại. Thành cũng không giữ cô. Bởi họ biết rằng, mọi thứ lúc này chỉ cần lặng im.
Sài Gòn ngày nắng.

Thành khoác trên mình chiếc guitar như mọi hôm phóng xe ào đến Guitar Gỗ. Dù tận đến tối mới bắt đầu suất diễn, nhưng hôm nay cậu không muốn nằm ở nhà một mình trong căn phòng bừa bộn những đơn côi của chính mình, vì những điều đang diễn ra xung quanh thực sự khiến cậu thấy sợ hãi. Trời Sài Gòn nắng quay quắt, những cơn nắng xiên ngang đường phố, như một cơ thể trần trụi phơi bày nỗi cô đơn. Thành chạy xe trên phố như một kẻ điên dưới những cơn nắng ấy, mặc cho cảm giác nắng rát lan dần dật trên đầu và lấn sâu vào từng tế bào. 45 phút sau Thành đỗ xe trước cửa Guitar Gỗ, một quán cafe nằm khiêm nhường trong một ngõ nhỏ nhưng đủ để tất cả những kẻ si mê guitar như Thành phải tìm kiếm và yêu mến. Thành còn nhớ cậu đã phải năn nỉ chủ quán thế nào để có thể xin được diễn ở đây. Cậu đồng ý chơi guitar hàng đêm không nhận tiền chỉ để là người đệm đàn cho anh Phan Huy, một người vô cùng nổi tiếng trong giới guitar cổ điển, cũng là nghệ sĩ trình diễn chính của quán mỗi đêm.

Từ ngày chơi guitar ở đây, Thành thường đến sớm, gọi cho mình một ly café đen và ngồi lặng lẽ như chờ đợi. Chiếc headphone cứ nằm im trong tai, để Thành chìm hẳn vào thế giới của riêng cậu. Thành không uống café như những người bình thường trong căn phòng này. Café đen sóng sánh của Thành thường được cậu cho thêm chút muối trắng vào trước khi uống. Ban đầu các cô nhân viên phục vụ nhìn Thành bằng cặp mắt tò mò như tự hỏi đây là kiểu uống café ở đâu? Nhưng từ đó, mỗi khi Thành đến, những người phục vụ thường mang cho cậu một ly café và cùng chút muối trắng đã được chuẩn bị sẵn và mỉm cười với cậu. Họ rất thích cậu, vì ở cái tuổi mười tám đẹp nhất của mình, Thành trông như một lãng tử với khuôn mặt trắng hồng cùng cặp má lúm đẹp đến ngẩn ngơ. 

Chiều nay Thành đến Guitar Gỗ quá sớm. Những nhân viên vẫn còn đang loay hoay dọn dẹp và sắp xếp bàn ghế. Thành tìm cho mình một góc gần những chiếc gương nhất và đưa tay ra hiệu chào cô nhân viên đang lau chiếc bàn gần đó. Cô gái ngẩng lên nhìn cậu, bối rối rồi nói điều gì đó, nhưng vì cô nói quá nhỏ nên Thành không thể nghe thấy. Thành cười và gọi cô ấy đến bên cạnh:

-Mang cho tôi một ly café được chứ?

-Dạ thưa quý khách... Dạ, dạ, thưa anh, anh đợi một lát ạ. – Cô gái nói ấp úng rồi lại cúi đầu bước vội vào bên trong.

Nhìn bộ dạng cô bé, Thành đoán ngay cô ta là người mới đến vì ở đây có ai làm mà không biết Thành đâu. Hơn nữa trông khuôn mặt đen nhẻm, kiểu nói chuyện lắp bắp của cô ta thì hẳn lại là một cô thôn nữ miền Tây mới đặt chân đến cái thành phố chật hẹp, nơi mà cả tám triệu con người cùng ngụp lặn giữa cái nóng nực oi nồng này để vùng vẫy sống. Kẻ nào đến cái thành phố của cậu cũng than vãn mỏi mệt và chán nản, nhưng thành phố vẫn ngày một đông thêm vì người người từ khắp nơi đổ về… Chỉ có thành phố miệt mài vẫn gồng mình lên để chịu đựng áp lực từ tất cả những con người này mà không thể kêu ca. Đang lan man nghĩ ngợi thì thấy cô gái lúc nãy lóng ngóng bê ra một ly café còn nóng nguyên đặt trước mặt cậu:

-Dạ, mời anh dùng café ạ.

Thành nhìn ly café của mình, bỗng dưng thấy bực mình vì không hiểu tại sao không ai nói cho cô nhân viên mới này rằng Thành uống café muối chứ không phải café đường. Nhưng rồi nhìn khuôn mặt cô gái đang chăm chú đợi phản ứng của mình, Thành chẳng còn muốn tức giận nữa.

-Bạn mới đến hả?

Cô gái nhìn Thành ngơ ngác, rồi gật đầu: 

-       Dạ, chiều nay là buổi đi làm đầu tiên của em.

-Vậy bạn hãy đi vào và nói với chị Ngân rằng có bạn tên Thành nhắn là đưa giúp bạn ấy hộp muối trắng thường ngày.

-

Cô bé im lặng và đứng yên cứ như vẫn còn chưa tiếp thu được những điều Thành vừa nói. Dáng vẻ ngô nghê của cô ta khiến Thành thực sự tức giận:

-Bạn bao nhiêu tuổi rồi mà trông có vẻ khờ khạo thế nhỉ?

-Dạ? Anh nói sao ạ?

-Đấy, lại cái kiểu mặt ngây ngô rồi. Tôi không giống như những đứa con trai khác mà thích con gái ngô nghê giả ngu vậy đâu bạn nhé.

-Anh đang nói gì thế ạ? Các chị ở đây dạy em là phải hết sức lịch sự và dịu dàng với khách mà. – Cô gái nhìn Thành bằng cặp mắt to tròn đen láy và đáp lại.

Thành thở dài: 

- Thế các chị ấy có dạy bạn là phải tôn trọng yêu cầu của khách không? Hãy làm việc mà tôi vừa yêu cầu đi?

-Dạ?

-Đừng có dạ nữa. Hãy gọi chị Ngân giùm tôi. – Thành bắt đầu tức giận.

Ngay lúc đó, chẳng cần phải gọi thì cô nhân viên tên Ngân chạy ra cười vui vẻ chào và nói chuyện với Thành như rất thân quen:

-Muối của cậu đây. Khổ quá, con bé này mới đến nên nó có biết gì đâu. Mà tôi nói thật, chả có vị khách nào vô đây mà yêu cầu này nọ như cậu đâu nghe. Còn dám bắt nạt nhân viên của tui hử?

-Chị cứ quá lời. Em đây nào có dám yêu cầu yêu sách gì đâu… tại… à, tại cô bé dễ thương quá nên giả vờ để nói chuyện làm quen xíu thôi mà. – Thành nói xong câu đấy thì quay sang nhìn cô nhân viên đứng cạnh mình tủm tỉm cười. Cô bé nhìn lại cậu cũng bằng một đôi mắt tròn xoe chẳng ngượng ngùng khiến cho chính cậu lại cảm thấy bối rối.

Thành cho một chút muối vào café rồi ngồi nhắm mắt dựa mình vào những tấm gương sau lưng. Thành nhớ lại câu chuyện sáng nay ba mẹ nói với cậu. Ba mẹ phản đối ý định thi vào học viện âm nhạc của cậu, mà ép cậu phải trở thành một doanh nhân như ba mẹ. 

-Cả nhà chỉ có một mình con. Con là tương lai, là trách nhiệm của ba mẹ. Ba mẹ không thể để con chạy theo những mong ước viển vông của mình để rồi sống như mấy đứa dật dờ ngoài kia được… - Tiếng nói trầm nhưng nghiêm nghị của ba vẫn còn vang lên rõ ràng trong suy nghĩ của Thành. Cậu đã cố gắng thuyết phục ba mẹ trong bao nhiêu ngày qua, nhưng rồi sự thay đổi tưởng chừng như chỉ là con số 0. Càng sắp đến ngày làm hồ sơ Thành càng trở nên lo lắng, cậu hoàn toàn không biết mình nên quyết định ra sao. Đôi lúc cậu muốn vùng chạy khỏi vòng tay của ba mẹ để có thể vùng vẫy với đam mê của mình, nhưng Thành không đủ dũng cảm, bởi ba mẹ chỉ có cậu là con, là nguồn thương yêu duy nhất trong cuộc đời này. Thành thà xếp lại ước mơ của cậu còn hơn phải khiến ba mẹ buồn bã.

8 giờ tối. Guitar Gỗ bắt đầu đông khách. Phan Huy cũng đã đến và ngồi bên cạnh Thành nhâm nhi café để đợi đến giờ diễn. Có một điều ở Guitar Gỗ mà cả Phan Huy và Thành đều cảm thấy thực sự yêu đó chính là những vị khách, những người vẫn nghe họ đàn hàng đêm. Không cần biết họ là ai, là người như thế nào bên ngoài cái xã hội nhộn nhạo kia, nhưng khi bước vào Guitar Gỗ, họ như cùng chìm vào cái không gian âm nhạc mê đắm và ấm cúng này. Tất cả những vị khách ở đây đều say sưa thưởng thức âm nhạc trong sự tĩnh lặng tuyệt đối. Điều đó khiến cho cả người nghệ sĩ biểu diễn và người thưởng thức đều cảm nhận được sự đồng cảm và thăng hoa của nhau.

Tâm trạng Thành vẫn bị luấn quấn vì những day dứt mà cậu đang buộc phải lựa chọn, nhưng ngay khi bắt đầu bản nhạc đầu tiên, Thành đã thực sự chìm ngập trong si mê. Từng giai điệu của “Song from the secret garden” vang lên dịu dàng, đắm say và đầy lưu luyến. Đôi mắt mơ màng của Thành nhìn xuống không gian bên dưới và bất chợt dừng lại ở một người. Cô gái nhỏ bé, có nước da đen nhẻm hồi chiều đang đứng chăm chú nhìn về phía sân khấu, nhưng Thành nhận rõ rằng, người cô gái ấy đang nhìn là Phan Huy. Đôi mắt ấy hoàn toàn khác đôi mắt mà Thành đã nhìn thấy hồi chiều. Thành nghĩ không phải chỉ riêng Thành mà bất kì một ai nhìn vào đôi mắt của cô gái này cũng sẽ có cảm giác, phải rồi, chính là cảm giác của một tình yêu, một nỗi niềm si mê. Trong đầu Thành bỗng nhiên gợi nên những băn khoăn lạ lùng.

Phan Huy và Thành chơi đàn say sưa vô cùng, những bản nhạc đầy xúc cảm cứ vang lên liên tục, liên tục. Thành dù chìm trong âm nhạc của riêng mình nhưng cũng không thể rời mắt khỏi cô gái lạ ấy. Cảm giác về cô gái kia trong Thành như đã hoàn toàn khác so với cảm giác lúc chiều mà cậu cảm nhận được.

Sau khi kết thúc giờ diễn, trong khi Thành đang loay hoay lấy xe chuẩn bị về thì bất chợt cậu nhìn thấy Phan Huy đứng cạnh cô bé kia.

-Sao em lại ở đây?

-Em xin đi làm thêm ở đây mà.

-Em đang đùa anh đấy à? Em đừng làm trò nữa. Hãy tránh xa anh ra, anh không muốn nhìn thấy em nữa. 

-…  Anh - Giọng cô bé như nghẹn lại.

Phan Huy nói rồi phóng xe vụt đi, anh chẳng hề để ý đến cô gái vừa đứng cạnh mình nữa. Thành không hiểu chuyện gì đang diễn ra nhưng trong lòng anh bỗng dấy lên một niềm cảm thông đến lạ kỳ và cũng vì tò mò nên anh dắt xe đến gần phía cô gái và hỏi:

-Em định về bằng gì vậy?

Cô gái hơi bối rối trước câu hỏi của Thành, nhưng ngay lập tức cô lùi lại và nói:

-Bây giờ tôi không phải là nhân viên phục vụ nữa nên bạn không cần quan tâm đến tôi.

Thành bật cười to vì câu nói của cô gái lạ:

-Vậy chúng ta kết bạn đi. Lúc đó chúng ta tha hồ nói chuyện đúng không? 

-Tôi không muốn kết bạn. – Cô gái lạ nói rồi bước đi. – Giờ thì tôi đi được rồi đúng không?

-Thật không ngờ tôi chỉ định hỏi bạn về bằng gì mà bạn lại phản ứng dữ dội vậy. Nếu bạn chưa có xe về, tôi có thể cho bạn đi nhờ. – Thành nói với theo.

-Tôi không cần.


Đáp lại sự quan tâm của Thành là thái độ lạnh tanh hoàn toàn của cô gái. Thành không thể kiềm chế được sự tò mò nên quyết định chạy xe chầm chậm cách xa nhưng đủ để nhìn thấy cô. Cô gái ấy đi bộ một đoạn đường đã dài những không có ý định gọi xe hay cũng không nhìn thấy ai đến chở cô. Chợt cô bước vào một quán cóc bên đường và gọi thứ gì đó. Thành cũng ngay lập tức dựng xe trước cái quán cóc nhỏ nhắn, trông có vẻ lụp xụp này. Cô gái ngước lên nhìn Thành nhăn mặt:

-Bạn có vấn đề về thần kinh hay sao mà theo tôi hoài vậy? – Cô gái rót rượu vào cốc của mình và nói như gắt.

-Tôi uống rượu với bạn được chứ?

-Bạn thích uống thì cứ gọi, cứ uống, có ai cấm đâu mà phải xin phép tôi.

-Tôi nói vậy vì tôi muốn uống cùng bạn. Tôi không có ý định sẽ hỏi bạn chuyện gì, nhưng tôi thực sự muốn kết bạn và muốn được ngồi với bạn.

Đáp lại lời Thành, cô gái lấy thêm một chiếc cốc và rót rượu đặt về phía Thành. Cô nhìn Thành cười rồi uống cạn cốc rượu của mình, nhẹ tênh như thể vừa uống một cốc nước lọc. Thành chạm môi vào cốc rượu và cảm thấy vị đắng chát thấm dần trên đầu lưỡi, và lan rần rật khắp miệng, xuống tận cổ họng vẫn thấy cay, đắng, và nóng.

Thành nói: 

- Người Sài Gòn thường chỉ nhậu bia.

-Tôi thích nhậu rượu hơn, vì thời gian ngoài Bắc, khi tôi bắt đầu tập uống rượu, tôi nhận ra rằng uống rượu cho tôi nhiều cảm giác hơn.

Thành gật đầu thừa nhận và hỏi: 

- Tôi có thể biết tên bạn?

-Hải Giang. Đó là tên ghép tên của ba tôi và mẹ tôi. Nhà tôi chỉ có mỗi mình tôi nên tôi cứ như là nơi để lưu giữ mọi kỉ niệm của bố mẹ vậy. – Cô nói rồi rót thêm một cốc rượu nữa cho mình.

-Bạn quê ở đâu vậy? Có phải con gái miền Tây không?

Hải Giang cười nhìn cậu như thể chắc chắn đã biết trước kiểu gì cậu cũng hỏi câu đó: 

- Thấy tôi đen nhẻm như con gái miền Tây hay sao mà hỏi vậy?... Tôi là con gái Sài Gòn thứ thiệt đó. Sài Gòn mấy đời nay rồi.

Thành à lên một tiếng như thể vừa khám phá ra được điều gì đó rất thú vị, rồi nhấp tiếp một ngụm rượu. 

-Sao bạn lại thích café muối?

-Sao bạn lại hỏi thế? Vì lạ sao?

-Không. Vì tôi đã từng gặp một người giống bạn, một người chỉ uống café muối, nhưng rồi bỗng dưng người ấy không bao giờ uống nữa. Tôi đã hỏi tại sao, và đáp lại chỉ là: Anh không muốn khác mọi người. Nếu anh vẫn uống café muối anh sẽ chìm vào những suy nghĩ của riêng anh… Câu nói của Hải Giang ngừng lại giữa chừng như nghẹn lại. 

-Đó là anh Phan Huy đúng không? Khi nãy tôi đã nghe Phan Huy to tiếng với bạn…

Hải Giang ngẩng lên nhìn Thành rất lâu mới lên tiếng, có vẻ như rượu bắt đầu phát huy tác dụng với cô. Cô cảm thấy đầu óc choáng váng, và đôi chân dường như đã mỏi rã rời.

-Phan Huy. Tôi đã yêu anh ấy từ khi chúng tôi còn là những đứa trẻ con. Ngày nhỏ Phan Huy đã được học guitar và mỗi lúc rảnh rỗi sau giờ học anh thường ngồi đàn cho tôi nghe. Anh uống café như nghiện từ ngày mười bốn, mười lăm gì đó. Tôi nhớ anh bắt đầu uống café muối vào một hôm khi tôi pha café giúp anh, và lấy nhầm lọ muối thay vì đường. Cũng lạ thật, anh càng uống càng thích. Anh đã nói với tôi rằng đây mới đúng là hương vị thật sự đậm đà của cuộc đời ẩn chứa bên trong café. Từ đó, anh chỉ uống café muối. Anh thường hay tự pha nhưng vẫn thích nhất là khi tôi chạy sang nhà và lúi húi pha café đặt lên bàn cho anh. Lúc đó chúng tôi còn là hàng xóm của nhau, nhưng một năm trước khi anh vào đại học cũng là lúc gia đình anh chuyển hẳn lên Quận 1 sống… Nói thật, khi nãy nhìn cậu uống café muối tôi đã choáng váng. Tôi đã không thể liên lạc được với anh ấy, như thể anh ấy quyết tâm bước ra khỏi cuộc đời tôi. 

Thành im lặng nhìn cô gái vừa uống rượu vừa nói như thể cô làm tất cả những hành động đó hoàn toàn vô thức. Cảm giác chuếnh choáng trong một đêm Sài Gòn đầy gió với một người chỉ mấy tiếng đồng hồ trước còn hoàn toàn xa lạ trong lúc này lại khiến Thành có cảm giác bình tâm lạ thường. Thành chăm chú nhìn Hải Giang như muốn nói để cô biết rằng, bên cạnh cô lúc này vẫn có một người đang chăm chú nghe cô nói.

-Tôi đi làm ở quán café này chỉ vì muốn hàng ngày được nhìn Phan Huy và nghe anh ấy đánh đàn. Tôi không có ý muốn đeo đuổi hay làm trò gì với anh ấy… Tôi chỉ muốn được nhìn thấy anh ấy.

Hải Giang gục đầu xuống bàn như cố trốn tránh những giọt nước mắt.

-Tôi sẽ đưa bạn về.

-Không. Đừng. Tôi muốn đi lang thang phố. Tôi sắp phải xa Sài Gòn… - Giờ thì Hải Giang khóc thật. Thành chỉ còn biết ngồi im nhìn cô gái ấy khóc. Cậu không nói gì cho đến tận khi cô dụi mắt và nói: - Có muốn chạy xe trên phố cùng tôi không?

-Không cảm thấy sợ khi đi với người lạ sao? – Thành cười và đùa.

-Chẳng phải bạn nói chúng ta sẽ kết bạn sao? Chúng ta đã là bạn rồi thì có gì phải sợ?

Đêm đó, Thành phóng xe ào ào qua những con đường Sài Gòn rợp lá me, thả trôi mọi xúc cảm của mình rộng dài trên từng con đường ấy. Cậu chăm chú lái xe nhưng cũng không rời mắt khỏi Hải Giang. Cậu cảm thấy thích thú khi nhìn thấy mái tóc cô bay trong gió. Khuôn mặt của Hải Giang càng nhìn càng có nét gì đó cuốn hút người đối diện mà Thành không thể nào cắt nghĩa được. Nhưng Thành thực sự thích nhìn cô.

Hải Giang nói nhiều nhưng không nói về cô mà nói về Phan Huy. Cô như chìm đắm trong thế giới của Phan Huy mà không còn biết xung quanh đang điễn ra điều gì. Thành chỉ im lặng lắng nghe. Trời càng về đêm càng lạnh. Thành cởi chiếc áo sơ mi khoác ngoài khoác lên người Hải Giang và nói:

-Bạn sắp đi đâu?

-Định cư tại Anh. Ba tôi đã được một công ty Anh mời sang làm việc. Đó là mục đích sống cả đời của ba. Ba chỉ thích sống và làm việc ở nước ngoài. Tôi thực sự không muốn đi, nhưng tôi không thể từ bỏ hay làm đau lòng ba mẹ tôi.

Thành im lặng một lát rồi nói:

-Tôi không muốn thi vào trường kinh tế, nhưng đó là điều ba mẹ tôi theo đuổi và đam mê. Tôi cũng là niềm hi vọng duy nhất của họ. Bởi vậy tôi cũng đã quyết định từ bỏ ước mơ học guitar ở học viện âm nhạc để học kinh tế. – Cậu lại cười buồn buồn và nói tiếp – Hóa ra chúng ta cũng giống nhau đấy chứ.

-Có lẽ.

Câu chuyện bỏ lại dang dở ở đó trong sự im lặng kéo dài. 5 giờ sáng Thành chở Hải Giang về nhà. Còn lại một mình, cậu cố gắng sắp xếp lại những gì cậu và Hải Giang đã nói với nhau đêm qua. Một đêm lang thang đã khiến cậu mệt nhoài và chìm vào giấc ngủ chập chờn với hình ảnh của cô gái đã ở bên cậu đêm qua.

Những ngày sau đó, Thành hôm nào cũng đến Guitar Gỗ rất sớm, chỉ để nhìn Hải Giang làm việc. Thành biết rằng cô gái ấy sẽ không còn ở Việt Nam lâu nữa nên cậu thực sự muốn giữ lại những khoảnh khắc được ngắm nhìn cô như thể trái tim cậu bây giờ chỉ khao khát được ở bên cạnh cô. Nhưng Thành vẫn im lặng, vì Thành biết Hải Giang vẫn luôn hướng về Phan Huy, dù sau lần đầu tiên gặp lại ấy, Hải Giang và Phan Huy không hề nói chuyện với nhau một lần nữa. Thành đã bắt đầu quen với cảm giác mỗi buổi chiều được Hải Giang bê ra cho cậu một ly café muối, kèm theo đó là những mảnh giấy nhớ với những lời nhắn vô cùng dễ thương.

Một buổi chiều sau gần ba tuần đi qua. Thành sững sờ khi đọc tin nhắn trên mảnh giấy mà Hải Giang bê ra cùng ly café cho cậu: 

-Ngày mai tôi bay. Đã làm xong giấy tờ hết rồi. Tối nay đi nhậu rượu nhà hát nhé.

Thành bắt đầu cảm thấy không thể chịu đựng được với những cảm giác đang ập đến. Thành chạy lại phía Hải Giang đang lau bàn và kéo cô đi mặc cho cô cố vùng tay ra.

-Hãy đi đâu đó đi. Ngày mai đi rồi, hãy đến nơi nào mà cậu muốn đi nhất và sẽ nhớ nhất khi sang Anh đi.

Hải Giang nhìn thẳng vào đôi mắt Thành và nói:

- Thành vẫn chưa hiểu tôi sao? Vậy mà tôi nghĩ những ngày qua chúng ta đã đồng cảm được với nhau đấy. Tại sao tôi lại ở đây vào giờ này khi mà sáng mai tôi sẽ bay ư? Tại sao? Bởi vì đây là nơi tôi muốn đến nhất. Đây là nơi tôi sẽ nhớ mãi, từng ngày từng ngày khi tôi rời khỏi thành phố này. Cậu đã hiểu chưa? Vì vậy đừng cố tỏ ra hiểu tôi hay bắt tôi phải làm gì nữa.

Thành sững người, nhưng cậu vẫn hỏi:

-Mọi suy nghĩ của bạn đều vì Phan Huy sao?

Hải Giang im lặng một lúc rồi mới nói: 

- Tôi đã từng nghĩ như vậy cho đến khi tôi gặp cậu. Cậu đã dần cho tôi hiểu ra rằng, Phan Huy chỉ là cái kí ức quá đẹp mà tôi luôn muốn níu giữ. Nhưng Phan Huy của hiện tại không còn đẹp như vậy nữa. Tôi đã từng rất buồn vì điều đó, nhưng khi tôi đến đây, khi nhìn cậu uống café muối và chơi đàn. Tôi đã nhận ra rằng, người tôi thực sự muốn nhìn là cậu.

-Và cậu thấy tôi giống Phan Huy?

-… Không. Hoàn toàn không. Tôi biết cậu sẽ không giống anh ấy. Phan Huy không cảm nhận vị muối trong café như cậu. Phan Huy được phép bay cao với ước mơ và tất cả những gì anh ấy muốn, còn tôi và cậu thì không. Nhưng tôi phát hiện ra rằng, càng bị kìm nén thì khao khát của chúng ta, tình yêu của chúng ta càng lớn. Tôi cảm nhận tình yêu với âm nhạc vời vợi trong cậu. Nói thật, tôi đã bắt đầu cảm thấy cậu chơi guitar phiêu và có tình hơn Phan Huy. Anh ấy đã bị kĩ thuật và sự nổi tiếng làm lu mờ mất sự hồn nhiên trong cảm xúc của mình rồi.

Vì những gì tôi đã nói, tối nay cậu hãy ở đây, hãy chơi những bản nhạc thật hay để tôi được ngắm nhìn cậu một lần cuối, để rồi nó sẽ nằm lại trong kí ức của tôi mãi mãi. Được chứ?

Thành mỉm cười, nắm chặt lấy tay Hải Giang và nói:

-Tôi hứa với bạn điều đó.

Đêm hôm ấy, họ nán lại và cùng nhau uống café muối. Đó là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng họ uống café với nhau. Nhưng vị đậm đà của muối trong hương thơm nồng đượm của café đã khiến cho họ có được những cảm nhận thực sự về nhau.

-Tôi sẽ thi kinh tế. Nhưng tôi sẽ vẫn mãi theo đuổi đam mê của mình. Tôi nên làm thế đúng không? – Thành hỏi.

-Phải, đến một lúc nào đó, ba mẹ cậu sẽ hiểu ra tất cả. Tôi tin thế. Cũng giống như tôi trước đây đã từng sống chết không ra nước ngoài. Tôi nói tôi chỉ muốn ở Sài Gòn. Nhưng khi tôi thấu hiểu mọi chuyện, tôi mới biết rằng, có khi ra đi tôi lại càng cảm thấy yêu Sài Gòn hơn. Tôi nhất định sẽ trở lại Sài Gòn bằng một tâm thế khác, để biết thấu hiểu, biết yêu thương và biết sống với Sài Gòn nhiều hơn. Thực ra cũng không phải sự lựa chọn nào cũng đáng sợ đâu…

Hải Giang và Thành cứ ngồi bên nhau im lặng như thế, dù biết rằng, ngày mai sẽ chia ly nhưng cả hai đều không còn cảm giác sợ hãi nữa, bởi họ biết rằng họ sẽ nhớ nhau, sẽ cảm nhận thấy nhau trong từng ly café muối đậm đà cùng với tiếng nhạc phiêu du ngọt ngào này.

Đêm ấy khi hai người ngồi với nhau, Thành đã cầm tay Hải Giang và nói:

-Tôi thực sự thích…
Hải Giang ra hiệu cho Thành dừng lại. Cô nói: 

- Chỉ cần nhìn vào mắt nhau, tôi đã hiểu tất cả những gì cậu muốn nói. Bây giờ tôi thực sự chỉ muốn ngồi lặng im và dựa vào vai cậu như thế này thôi.

Thành nắm chặt lấy tay Hải Giang và nhẹ nhàng đặt lên đôi môi cô một nụ hôn rất nhẹ: 

- Hãy xem đó là nụ hôn tỏ tình và cũng là nụ hôn tạm biệt cuối cùng được bên nhau.

Họ cứ ngồi với nhau như thế khi trời Sài Gòn bắt đầu sáng. Hải Giang gọi taxi về thẳng nhà. Cô không quay đầu lại. Thành cũng không giữ cô. Bởi họ biết rằng, mọi thứ lúc này chỉ cần lặng im.

Họ đã chia tay nhau như thế nhưng có những kỉ niệm sẽ không bao giờ quên, cũng như một lời hẹn gặp lại vẫn còn bỏ ngỏ và đợi họ trả lời.

Anh sẽ trở về!

Một cuộc tình tan vỡ, nào có ai ngờ đâu... Từng nỗi nhớ dâng tràn trong nó giờ đây hóa thành vết thương của con tim vỡ nát sau một giấc mơ đầy giông bão.
Một ngày mưa tầm tã… mưa xối xả không ngưng, mưa như tức tối, như muốn cuốn đi hết tất cả những muộn phiền trong ai. Nó vẫn ngồi đó, lặng yên trong cái nhìn vô cảm đến đáng sợ, nó ngẩn ngơ thả hồn theo gió cuốn trôi, rồi đôi mắt cứ nhạt nhòa nhìn theo những hạt mưa bay bay ngoài ô cửa sổ giá lạnh… Bỗng nước mắt nó tuôn theo mưa…
 
Ký ức lại quay về trong nỗi đau của nó, cái ngày mà nó từ bỏ tất cả để đi về một nơi mà nó cứ ngỡ rằng sẽ chôn vùi được những nỗi đau giết nó ngày ấy… Nhưng không, đã bao tháng ngày lạnh lùng trôi qua, nỗi đau vẫn chưa bao giờ nhòa đi theo thời gian, theo những cơn mưa tầm tã vô hình và cũng chưa bao giờ phôi pha trong đôi mắt buồn của nó…
 
Ngày ấy…
 
Nó là một cô bé xinh xắn, hồn nhiên và ngây ngô lắm… Đặc biệt nhất là đôi mắt của nó, một đôi mắt to tròn long lanh, với hàng mi cong cong… ai nhìn cũng phải đắm chìm nhẹ nhàng trong phút giây… Nó sống hòa đồng với mọi người, thân thiện, tốt bụng và đôi khi nó cũng rất bướng bỉnh, ngốc nghếch…
 
Nó không thích tuýp người lạnh nhạt, vô cảm, luôn sống khép kín - đặc biệt là Quang – bạn học cùng lớp với nó - anh lớn hơn nó những 5 tuổi. Quang là một người có ngoại hình điển trai, luôn mang một gương mặt lạnh lùng và trầm tính, nhưng nào có ai biết được… đằng sau cái lạnh nhạt, vô cảm ấy, là sự cô đơn và thiếu thốn tình cảm thương yêu vượt quá giới hạn… Nhưng không vì thế mà tâm hồn Quang lại khô khan, ngược lại… anh còn là một người đa sầu, đa cảm… chỉ là… chưa bao giờ anh biểu lộ, chắc có lẽ vì một lý do nào đó… buộc anh phải như vậy…?!
 
Quang thích nó… nhưng tình cảm của anh chẳng bao giờ được đáp lại, bởi anh chưa bao giờ nói và nó cũng chưa bao giờ biết điều này – một điều quá xa xôi mà chắc chắn có mơ nó cũng không bao giờ thấy đâu! Một khi đã chọn cho mình thứ tình yêu chỉ xuất phát từ một phía… thì có lẽ mình là người ngốc nhất bởi đó là thứ tình yêu đau đớn nhất và khổ sở… Anh chôn kín tình cảm ấy trong suốt 2 năm Đại học mà anh và nó học chung với nhau, tuy mặt đối mặt, người gần kề… nhưng lòng cứ mãi cách xa…
 
Quang thật ngốc! Anh cứ mãi chôn vùi tình cảm của mình nơi sâu kín hay một góc nào đó ở nơi tận cùng của trái tim. Chẳng chịu nói, anh chỉ biết đứng lặng nhìn - dõi theo - và quan tâm nó ở một góc trời dường như xa lắm… nơi ấy anh không thuộc về thế giới của nó. Thế nhưng, dường như tình yêu anh dành cho nó có một sức mạnh, đánh bật mọi vấn vương trong lòng và xua đi những cuộc đấu tranh vẫn thường xuyên xảy ra trong tâm trí anh. Kiên nhẫn. Anh chờ đợi tình yêu ấy mặc cho từng cơn đau đớn và cho dù nó có không màng đến, thì anh vẫn một lòng với tình yêu xa vời, ngốc nghếch...
 
Cho đến một ngày…
 
Không may nó bị tai nạn giao thông, một chiếc ô tô đâm vào nó… Nó qua đường bất cẩn… sự bất cẩn chỉ trong chớp mắt… nhưng ông trời không tha thứ cho sự bất cẩn đó! Nó nằm dưới lề đường… bất động… quanh đầu nó – một vũng máu đen nặng nề… đôi mắt nó hướng về bầu trời xanh rộng… rồi nhạt nhòa nhắm lại… và thế, nó bất tỉnh… Một lát sau, nó được đưa đến bệnh viện. Bạn bè, người thân nó đều đã được báo tin, chỉ mỗi mình Quang là không. Đến tận ngày hôm sau anh nhận được một cú điện thoại như sét đánh ngang tai từ một người bạn. Anh bàng hoàng sửng sốt… chưa kịp định thần trở lại, anh tức tốc chạy đến bệnh viện, đến cửa… người anh như không còn sức sống, trán anh ướt đẫm mồ hôi… đôi bàn tay anh run rẩy… cố dồn mọi sức lực vào nó để đẩy cánh cửa vào…
 
Chẳng thể tin vào mắt mình nữa, anh nhìn nó mà khóe mắt nồng cay, đôi tay anh nắm chặt lại, rồi đặt lên bờ môi để kìm đi tiếng nấc nghẹn đắng và nuốt những giọt nước mắt chảy ngược vào tim mình. Anh cảm giác như con tim đang rỉ máu bởi vết cắt đau đớn của từng mảnh vỡ thủy tinh đâm vào tim… Anh bước tới gần bên nó, từng bước thật chậm, thật chậm và nặng nề làm sao… Anh nhìn nó thật lâu, bàn tay anh nắm chặt lấy đôi bàn tay lạnh lẽo của nó… rồi gọi tên nó trong tiếng nấc nghẹn ngào không sao nên lời. Trong giây phút đó, anh chỉ ước sao người nằm trong đôi mắt mình lúc này... phải là anh! Là anh... chứ không phải nó! Tại sao ông trời lại giáng nỗi đau đớn này xuống nó - một người mà anh yêu rất nhiều!
 
Từ sau cái ngày đó, không hiểu vì lý do gì mà Quang lại vứt bỏ được cách sống nhạt nhẽo và lạnh lùng đi mất. Không còn cái vỏ bọc bên ngoài trái ngược với con người bên trong của mình nữa. Anh quyết định mỗi ngày sẽ đến săn sóc nó, đến khi nào nó tỉnh lại… Nhưng sao lâu quá, đã một tuần trôi qua mà nó vẫn chưa tỉnh lại, những hy vọng mong manh của anh đến tận bây giờ gần như vụt tắt, anh bắt đầu tuyệt vọng… Anh đã tự trách bản thân mình vì đã sống như thế, vì cứ trốn tránh, chui vùi trong cái vỏ ốc vô hình do chính mình tạo ra… Giá như ngày ấy, anh  nói với nó những tình cảm mà anh dành cho nó nhiều như thế nào, thì giờ đây… chắc sẽ không đến nỗi thế này.
 
Quang trở nên bất lực và yếu đuối, hôm ấy đã là ngày thứ bảy, bảy ngày nó nằm trên giường bệnh bất động, bất tỉnh. Buổi chiều hôm ấy, anh ngồi cạnh giường nó, anh nắm lấy đôi bàn tay nó, rồi bỗng gục đầu xuống, nước mắt giàn giụa rơi ướt đẫm đôi gò má, đây là lần đầu tiên anh khóc… từ sau cái chết thảm thương của cha mẹ anh. Anh lo sợ, nỗi lo sợ lại bị mất đi một người quan trọng duy nhất còn lại của cuộc đời mình. Và cũng vì thế, những nỗi đau cứ dồn nén vào lòng anh, cho đến hôm nay nó dường như đã đầy và không thể nào chất chứa thêm được nữa, điều gì cũng có một giới hạn nhất định cho riêng nó và anh cũng chỉ mạnh mẽ đến thế! Anh sẽ suy sụp nếu nó không tỉnh lại, chỉ nghĩ đến đó thôi là nước mắt anh cứ tuôn, cứ tuôn… như một đứa trẻ vậy. Anh trở nên yếu đuối trước những gì đập vào mắt. Nó vẫn chưa tỉnh lại!
 
Vài tiếng đồng hồ trôi qua… rồi màn đêm cũng buông xuống, cả ngày Quang đã không ăn uống gì, anh chỉ ngồi nhìn nó mà chờ đợi. Chẳng biết chờ đợi nó tỉnh lại hay chờ đợi chính nỗi đau trong anh đang ngày càng ngấm sâu như gần kề cái chết. Tất cả chỉ để tìm lại một ánh mắt trìu mến, một nụ cười thân thương của cô bé bướng bỉnh và ngốc nghếch của ngày nào… Trong cái hy vọng nhỏ nhoi cuối cùng, anh lặng đứng nhìn nó… Bỗng, những ngón tay của nó cử động. Ôi! Thế là một tín hiệu đáng mừng đã đến! Anh vội vàng, hối hả gọi bác sĩ, sau 20 phút đợi chờ kết quả bệnh tình của nó, anh vừa mừng vừa lo, cái cảm giác hỗn độn làm anh rối trí, anh ngồi chờ mà trong lòng cứ thấp thỏm không yên…
 
Và rồi giây phút mong đợi của anh cũng đến, bác sĩ nói rằng nó đã qua khỏi cơn nguy kịch, nhưng sức khỏe nó vẫn còn yếu lắm, hãy chăm sóc nó cẩn thận và chu đáo. Vừa nghe xong anh thở phào nhẹ nhỏm, thế là đã qua khỏi rồi, anh như vừa được giải thoát chốn ngục tù với toàn những đau đớn… nhưng giờ thì ổn rồi, tốt rồi, chỉ cần nó tỉnh lại, còn phải làm gì tiếp theo đó thì anh sẵn sàng làm mọi thứ… kể cả đổi lấy mạng sống của mình. Niềm vui ngập tràn trong lòng anh, anh quay lại phòng với nó và mang theo một niềm tin yêu anh trao cho nó!
 
Chắc có lẽ là nhờ trải qua những ngày tra tấn tinh thần như thế, mà giờ đây nó và Quang đã đến gần nhau hơn, cả hai cùng có một khoảng thời gian đầy hạnh phúc trong tình yêu thật ngọt ngào và ấm áp... Anh và nó đính hôn…
 
Cứ ngỡ rằng chuyện tình của nó và Quang phải vượt qua bao sóng gió thế là đủ, cứ ngỡ rằng đây sẽ là một tình yêu đúng nghĩa trọn vẹn, cứ ngỡ rằng trang sách tình yêu sẽ khép lại nhẹ nhàng với một kết thúc có hậu… Nhưng không! Chuyện tình yêu ấy vẫn chưa kết thúc một cách nhẹ nhàng như thế, ông trời và số phận vẫn không buông tha cho họ…
 
*** 
 
Một năm sau…
 
Vào ngày đông gió rét, sau giờ tan trường nó vội đến nhà Quang vì hay tin anh bị ốm. Đi được nửa đoạn đường, bỗng đôi mắt nó nhòa đi, không còn thấy gì nữa, nó cố bước thêm vài bước nữa, nhưng rồi đầu nó như quay cuồng… rồi nó ngất xỉu. Cùng lúc đó, may mắn đã có một người quen ngang qua đường và đưa nó vào bệnh viện. Nó không biết chuyện gì đã xảy ra với mình, chỉ biết rằng khi vừa tỉnh dậy, nó đã thấy mình nằm trong bệnh viện, và một ai đó với đôi bàn tay ấm áp nắm chặt lấy tay nó, không ai khác - đó chính là Quang. Anh nhìn nó với đôi mắt trìu mến, thật nhẹ nhàng rồi mỉm cười, anh không nói năng gì… Anh đã rất lo, không biết chuyện quái quỷ gì lại ập đến. Vừa chăm sóc cho nó xong, anh vội ra ngoài để nhận kết quả kiểm tra tình trạng sức khỏe của nó… 
 
Nó bị di chứng sau vụ tai nạn giao thông đó, giờ nó cần phải phẫu thuật đôi mắt của mình, không thì sẽ chẳng thể giữ được tính mạng của nó được lâu, nhưng kết quả đem lại sau khi phẫu thuật, sẽ chỉ là  50:50. Vậy có nghĩa là… hoặc cuộc phẫu thuật thành công và nó sẽ sống, hoặc cuộc phẫu thuật không thành công và nó sẽ…
 
Lại một lần nữa Quang suy sụp! Nhưng phải làm sao đây? Biết làm thế nào để bảo vệ người yêu của mình? Anh chỉ còn cách phải cố mạnh mẽ để cùng nó chống chọi với hoàn cảnh… nhưng, sao khó khăn quá! Anh trở về phòng bệnh của nó, cố giấu đi nỗi đau đớn và hoang mang trong đôi mắt, anh mỉm cười với nó, lại là nụ cười ấy, nhưng có một nét gì đó khác hẳn, nó nhận ra dường như có điều không hay đến với anh qua đôi mắt không bao giờ giấu được cảm xúc. Nó gặng hỏi, nhưng anh không nói, chắc có lẽ vì anh nghẹn đắng môi nên không nói được nữa, nhưng cái tính bướng bỉnh của nó nào có chịu thua trước sự im lặng của anh. Nó cứ hỏi, hỏi mãi… nhưng anh vẫn nhất quyết không trả lời câu hỏi của nó. Anh phải lảng tránh sang chuyện khác, bởi anh lo lắng, bởi anh sợ nó sẽ không chịu nổi cú sốc này – nỗi ám ảnh luôn theo nó suốt 1 năm nay, giờ đây lặp lại… Rồi đó sẽ ra sao khi biết tin? Mọi chuyện chỉ làm cho sức khỏe của nó ngày càng tồi tệ… nên buộc anh phải câm nín trong đau đớn.
 
Nhưng, dù sao thì nó cũng cần phải biết tình trạng sức khỏe của mình để chuẩn bị tinh thần và tâm thế vững cho cuộc phẫu thuật này… Quang sẽ chọn một thời điểm thích hợp nhất để nói với nó, nhưng chưa phải là bây giờ… Anh cần một thời gian để suy nghĩ thật kỹ về việc này, phải tìm ra người có thể cho nó đôi mắt trước khi nó biết tất cả mọi chuyện… Tất cả mọi việc anh làm là để nó có thể sống được quãng đời còn lại, được hưởng một hạnh phúc trọn vẹn của cuộc sống, không còn phải âu lo phiền muộn hay vướng bận bất cứ điều gì nữa… Anh lo lắng cho nó mà quên mất đi bản thân mình… đến nỗi hao gầy đôi bờ vai…
 
Rồi  một buổi chiều, anh lấy hết can đảm để đến gần bên nó và nói hết mọi chuyện. Nó phản ứng dữ dội bởi mọi chuyện đã đến với nó quá đột ngột và bất ngờ… Nó không tin vào những gì anh đã nói và cũng không tin vào những gì nó đã nghe. Nó lặng đi một hồi lâu và trả lời Quang, nó không muốn, không muốn mất đi đôi mắt của mình. Nó chấp nhận sống quãng đời ngắn ngủi còn lại chỉ để giữ lại đôi mắt này, còn chuyện đánh đổi đôi mắt của nó thì không bao giờ! Anh không muốn như thế, cả hai đã cãi nhau rất lâu. Suy nghĩ là thế, chứ lòng nó thật không muốn anh phải đau đớn vì nó… Nó lại lặng im, nhìn ra khung cửa sổ với những chiếc lá bay bay rồi rơi xuống nhẹ nhàng theo gió, nước mắt nó cũng rơi…
 

-         Em không yêu anh sao? - Quang nghẹn ngào nhìn vào mắt nó và hỏi.

-         Không, em yêu anh nhiều hơn tất cả! - Nước mắt nó tràn mi.

-         Vậy… anh xin em…

-         Em không thể… em xin lỗi…

-         Mất em… anh biết sống thế nào đây hả? Đồ ngốc… - Anh nói với giọng run run và dường như khóe mắt anh đỏ…

-         …
 
Nó nhìn thẳng vào đôi mắt buồn của anh, cứ thế… nước mắt nó tuôn nhiều thêm, nhưng rồi nó mỉm cười với anh và thay đổi quyết định. Nó đồng ý, nó sẽ vì anh mà tin vào cuộc phẫu thuật định mệnh này. Nhưng… điều quan trọng là… vẫn chưa tìm được người có thể cho nó đôi mắt…
 
Ngày hôm sau, nó giật mình tỉnh dậy sau giấc ngủ đầy thấp thỏm, lo lắng. Nó bàng hoàng thét lên, nó không còn thấy gì, trong mắt nó chỉ toàn một màu đen, không một màu sắc, không một ánh sáng nhỏ nhoi nào tồn tại trong đôi mắt của nó nữa. Anh vội đến ôm chặt nó vào lòng… anh xoa dịu nỗi đâu của nó bằng hơi ấm của tình yêu mãnh liệt. Và nó phải dần quen và tập sống chung với cái thế giới vô sắc, vô hình  như thế… cho đến khi nào tìm được người có thể cho nó đôi mắt…
 
Hai ngày sau, Quang đưa nó đến bệnh viện vì đã tìm được người có thể cho nó đôi mắt, đây là một tin hết sức may mắn dành cho nó, nó vui lắm. Nhưng đối với anh... thật kì lạ dường như có một điều gì đó khó có thể nhìn được, khó có thể biết được và khó có thể diễn tả được…
 
Cuối cùng thì cái khoảnh khắc đó cũng đến, cái khoảnh khắc nó đứng giữa ranh giới của sự sống và cái chết, giữa ranh giới của niềm vui và sự đau đớn. Trong lúc nó đang hoang mang lo sợ, anh đã nắm chặt lấy đôi bàn tay nó, anh mỉm cười nhẹ nhàng và nói:
 
- Cố lên em nhé! Rồi mọi chuyện sẽ tốt trở lại…
 
Vừa dứt lời, giường của nó nằm từ từ được đẩy vào phòng phẫu thuật, đôi bàn của anh và nó dần xa nhau, nó cố với nhưng không được vì cánh cửa đã đóng lại. Đèn được bật lên, đôi mắt chứa đầy nỗi lo sợ của nó từ từ nhắm lại và rồi chìm sâu vào một giấc ngủ dài, không còn cảm giác gì nữa…
 
Ba tiếng đồng hồ trôi qua nặng nề trong sự chờ đợi, không biết nó sẽ ra sao đây, nhỡ… cuộc phẫu thuật không thành công thì sao? Không không! Nhất định sẽ thành công, sẽ thành công mà, nó sẽ sống và hạnh phúc bên người  mà nó yêu trong khoảng thời gian còn lại của cuộc đời… Mọi điều tốt lành sẽ đến với nó mà…
 
Kia rồi… cánh cửa lạnh lùng cuối cùng cũng mở ra, cuộc phẫu thuật kết thúc, nhưng phải chờ xem kết quả thế nào đã, không biết là nó đã nhìn thấy lại được chưa… Từng ngày trôi qua, nó phải chờ đợi, chờ đợi và chờ đợi một mình.
 
Đến ngày tháo băng, trong lòng nó cứ thấp thỏm, lo sợ. Nó đã đặt rất nhiều niềm tin vào lần phẫu thuật này, một phần vì tình yêu nó dành cho Quang và một phần niềm tin anh truyền cho nó… Và thế là niềm tin đặt hết vào sự chờ đợi đã không phụ lòng nó, nó đã nhìn thấy, nó vui sướng không tả nổi, một niềm vui bất tận, khiến nó xúc động rơi nước mắt…
 
Nhưng kì lạ thay… từ sau cái ngày nó bắt đầu phẫu thuật thì không thấy Quang đâu nữa. Anh đi biệt tăm, biệt tích không nói trước với nó một lời nào… Chỉ nhờ một người bạn gửi cho nó lá thư, anh viết: “Ngốc ạ! Khi em đọc được những dòng chữ này của anh, anh rất vui vì em đã bình phục trở lại, vậy là từ nay em có thể sống một cuộc sống yên vui, hạnh phúc rồi. À, chắc em đang tò mò và lo lắng cho anh lắm có đúng không? Anh đoán là em đang rất muốn biết anh đang làm gì, ở đâu. Nhưng em yên tâm, anh chỉ sang Mĩ một thời gian để thăm ông của anh ở bên ấy sống thế nào thôi, có lẽ sẽ lâu lắm anh mới về. Anh xin lỗi em vì chuyến đi đột ngột này, nhưng em đừng quá lo lắng mà ảnh hưởng đến sức khỏe. Từ nay không có anh bên cạnh để chăm sóc và lo lắng cho em nữa, em phải tự lo cho bản thân  mình đó có biết không? Phải sống cho thật tốt và không được buồn đâu nhé! Anh hứa với em… một ngày nào đó, anh sẽ trở về!”
 
Nó đọc xong lá thư mà nỗi buồn dâng kín lòng… Nó có cảm giác không hay với những dòng chữ mà Quang viết để lại cho nó... Chỉ là về Mĩ thăm ông, sao anh lại viết cứ như là sẽ không bao giờ được gặp lại nhau nữa… – Nỗi hoài nghi đó cứ tồn tại trong tâm trí của nó, nó bồn chồn, lo lắng, nó tìm mọi cách để liên lạc cho anh nhưng vô ích! Nó định thần lại và tự an ủi với lòng mình" “Anh ấy chỉ sang Mĩ thăm ông thôi mà, mày suy nghĩ nhiều quá rồi đấy!” - Mỗi ngày, nó tự an ủi mình như thế, nó luôn tin tưởng anh và đặt hết niềm tin vào lời hứa rằng “anh sẽ trở về…”
 
[…]
 
Thấm thoắt hai năm trôi qua… Một khoảng thời gian không dài cũng không ngắn, nhưng đã có biết bao đổi thay xung quanh cuộc sống của nó, tất cả đều thay đổi…Thời gian thay đổi. Cảnh vật thay đổi. Con người thay đổi. Và phải chăng Quang cũng đã thay đổi?! Chỉ còn mình nó, nó vẫn đợi chờ anh trong niềm tin xuất phát từ con tim với một tình yêu mãnh liệt không bao giờ thay đổi… Nhưng sao anh ấy vẫn chưa trở về?! Đã hai năm trời anh và nó mất liên lạc với nhau. Không biết ở bên ấy anh sống ra sao, hay anh đã quên nó, mà đi với một cô gái khác, xinh đẹp hơn nó, tài giỏi hơn nó?… Nó giận anh vì đã không liên lạc, không một thư từ gửi cho nó, nhưng biết đâu anh đã thay đổi trước một cuộc sống đổi thay? Có thể Quang giờ đây không còn là Quang của lúc trước – một người mà nó yêu thương hơn cả bản thân mình… Bạn bè thường hay bảo nó hãy quên anh ta đi, nếu thật sự yêu nó, thì anh ta đã trở về tìm nó hoặc không thì phải tìm cách liên lạc với nó rồi… Còn đằng này... anh biệt tăm biệt tích...
 
Đôi lúc nó cũng muốn quên lắm, nhưng không được. Chắc có lẽ vì tình yêu của nó đã quá lớn trong sự chờ đợi. Nó vẫn luôn nhớ về anh mỗi ngày, vẫn mong một ngày nào đó anh sẽ trở về với nó, mong thế… nhưng nó giận anh vô cùng!
 
Rồi thời gian cũng làm nhòa đi lý trí của nó, sự kiên nhẫn trong chờ đợi giờ đây cũng vượt quá giới hạn… Nó phải dần tin rằng, Quang đã quên nó, anh đã quên một đứa con gái bướng bỉnh, ngốc nghếch, yếu đuối và bệnh tật như nó để đi tìm một cuộc sống yên lành, một tình yêu không đau khổ như tình của anh và nó… Trách ai đây? Nó muốn trách anh nhưng không nỡ, có lẽ tình yêu nó dành cho anh vẫn còn quá nhiều… Cái nỗi buồn ấy, cái cảm giác ấy… làm nó hụt hẫng và đau đớn vô cùng. Và bây giờ, nó phải dần biết rằng… mình phải quên đi!
 
Ngày hôm nay, cái ngày mà vào hai năm trước nó phẫu thuật đôi mắt để đổi lấy mạng sống của mình, nó cứ mãi sống trong ký ức với nỗi đau mãi không thoát ra được. Đột nhiên nó nhận được một cú điện thoại từ một người bạn thân của nó và cả của Quang nữa, người bạn ấy muốn đưa nó đến một nơi, nghe đâu đó là một thảo nguyên rất đẹp! Nó nhận lời và đi cùng người bạn ấy, biết đâu đến nơi này sẽ giúp nó thư giãn và phần nào vơi bớt đi sự đau buồn cứ mãi vây kín lòng. Anh ta dắt nó đến một thảo nguyên rộng lớn, ở đây khung cảnh thật tuyệt vời, màu xanh biếc của cỏ hòa quyện với màu xanh thẳm của bầu trời vừa cao vừa mênh mông kia, thỉnh thoảng có những cơn gió nhẹ nhàng mơn man làn tóc mây của nó… Nó dang hai tay rộng và ngước mặt lên trời, mắt khẽ nhắm… tận hưởng những cơn gió cuốn đi muộn phiền trong lòng… một cảm giác thật thanh thản tâm hồn…
 
Dành riêng cho nó một khoảng trời… người bạn ấy đứng lặng nhìn nó hồi lâu… Và sau đó đưa nó đến một vùng khác trên thảo nguyên, bước từng bước thật chậm, anh quay sang nó và nói:

-         Tôi đưa em đến nơi này, nhưng em phải hứa là phải thật bình tĩnh nhé! – Anh ta nói với vẻ rất buồn… từ giọng nói đến của anh mắt…

-         … Em không hiểu… - Nó ngỡ ngàng.

-         Đây rồi… giờ thì… em hãy nhìn sang phải…
 
Nó nhìn sang... Bỗng đứng sựng lại, một cảm giác như chết lặng ùa vào tâm trí. Nó không tin vào mắt mình nữa, nó bàng hoàng khi thấy một ngôi mộ, tim nó như vỡ ra làm trăm mảnh cào xé cõi lòng khi đó lại là mộ của Quang! Là anh! Là anh ấy!!! – bức ảnh chân dung người mà nó yêu trên ngôi mộ đó kia! Khóe mắt nó nồng cay, nó đến bên mộ anh rồi ngã quỵ xuống, nước mắt cứ thế tuôn tràn mi… Nó khóc… khóc nức nở đến ngây dại, từng giọt, từng giọt lệ sầu rơi rớt nơi nấm mộ xanh…
 
- Anh ấy đã bất chấp tính mạng của mình để cho em đôi mắt, anh ấy không thể ngồi nhìn em từng giây từng phút trong đau đớn với một cuộc sống vô hình, vô sắc... Anh ấy không cho tôi nói với em điều này, vì sợ con người yếu đuối trong em không chịu được và em bi quan với cuộc sống... Cho đến tận bây giờ... khi em có thể nghĩ rằng, Quang thay đổi để đi theo cuộc sống mới, thì tôi đã yên tâm mà cho em biết sự thật. 

Anh ta đưa cho nó một lá thư: “Em, anh xin lỗi… Xin lỗi em vì tất cả! Anh cho em đôi mắt không phải để em khóc đâu nhé! Anh cho em đôi mắt để một lần nữa em đến với cuộc sống này. Hãy sống tốt em nhé! Sống hộ anh khoảng thời gian anh chưa kịp sống, làm giúp anh những gì anh chưa kịp làm, yêu những gì anh chưa kịp yêu! Anh yêu em nhiều lắm… hãy hiểu cho anh… giờ thì anh chẳng thể thực hiện được lời hứa với em nữa… Hãy quên anh đi và đến với một hạnh phúc đang chờ em trong cuộc sống này, anh không thể cùng em bước tiếp quãng đời còn lại. Đừng khóc em nhé! Hãy giữ gìn đôi mắt… Vì đó là thứ duy nhất anh có thể cho em! Yêu em…”
 
Thế giới quanh nó dường như sụp đổ, nó khóc cho người chỉ biết sống vì nó… Khung cảnh trên thảo nguyên giờ không đẹp như lúc trước nữa, từng hạt nắng vội tắt, từng cơn gió gào thét, những hàng cây cũng xác xơ cuốn trôi bởi cơn đau này, tim nó thắt lại, dường như không thở được nữa… Một cuộc tình tan vỡ, nào có ai ngờ đâu... Từng nỗi nhớ dâng tràn trong nó giờ đây hóa thành vết thương của con tim vỡ nát sau một giấc mơ đầy giông bão. Nó tự trách mình… một cảm giác đau đớn không thể tả nổi…
 
Trở về thực tại với cơn mưa xối xả, nó đưa tay hứng từng hạt mưa nặng nề bên khung cửa sổ… Những hạt mưa vọng về trong tâm trí nó, rằng một ngày nào đó… “Anh sẽ trở về”!
Thứ Hai, 28 tháng 5, 2012

Điều tình yêu trao tặng

Biết bao cảm xúc kể từ khi em yêu anh, có những hạnh phúc và niềm vui nhưng cũng có muôn khổ đau và nước mắt.
Xao xuyến là khi trong đám đông em vô tình bắt gặp ánh mắt anh đang trộm nhìn em.

Ngại ngùng là khi ai đó trong lớp mình gán ghép anh và em.

Thương là khi anh nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay em đầy run rẩy.

Yêu là khi em biết với anh em có những suy nghĩ đồng điệu.

Đam mê là khi anh rụt rè đặt lên đôi môi em nụ hôn đầu vụng dại.

Vui là khi anh ngồi nghe em nói huyên thuyên hàng giờ mà không biết chán.

Tự tin là khi anh nói: “Cố lên em làm được mà”.

Dũng cảm là khi em biết được rằng, trong mọi khó khăn anh luôn ở bên em.

Hạnh phúc là khi anh thì thầm vào tai em ba tiếng: “Anh yêu em”.


Ấm áp là khi anh quàng lấy vai em giữa chiều đông giá rét.

Sảng khoái là khi anh đưa em đi khắp các phố phường trên chiếc xe đạp cũ.

Cảm giác an toàn là khi ngồi sau lưng anh cùng đi mọi nẻo đường.

Nhớ là khi một mình trong dòng người đông đúc, bỗng thấy có người sao giống anh đến thế.

Ước mong là khi anh nói với em về một gia đình và những đứa trẻ.

Một chút thất vọng là khi anh quên mất những điều nhỏ mà anh đã hứa.

Cô đơn là khi những ngày mùa đông anh bao lần quên nói yêu và nhớ em.

Giận hờn là khi anh mải mê nhìn theo một người con gái đẹp mà quên mất rằng em đang đứng cạnh anh.

Ghen là khi em thấy anh quan tâm tới ai đó nhiều hơn em.

Buồn là khi anh để em có cảm giác đơn độc ngay lúc em cần anh nhất.

Thất vọng là khi anh không hiểu những gì em muốn nói.

Tủi thân là khi anh nói hai tiếng: “ Tùy em”.

Hụt hẫng là khi anh bỏ mặc những suy tư của em.

Khóc là khi anh ra về mà không nói một lời khi bọn mình cãi nhau.

Đau khổ là khi anh nói: “Nếu quá mệt mỏi thì mình chia tay”.

Nhưng giá trị tình yêu mà anh gửi cho em là câu nói: “Cuộc đời này anh không thể thiếu em!”

Biết bao cảm xúc kể từ khi em yêu anh, có những hạnh phúc và niềm vui nhưng cũng có muôn khổ đau và nước mắt. Có những kỉ niệm thật ngọt ngào nhưng cũng có những kí ức đầy cay đắng. Song điều cuối cùng em nhận được từ tình yêu của anh đó là, yêu anh, em biết được rằng em đang sống – một cuộc sống thi vị với đầy đủ cảm xúc của đời người.

Cảm ơn anh – tình yêu của em!

Ví dụ, anh cũng thích em thì sao?

Chỉ ví dụ thôi nhé!
Trước khi quen anh, ý nghĩ đầu tiên của em khi ngủ dậy là: "Lại muộn học rồi". Còn bây giờ là: "Cầu trời mọi điều tốt đẹp đến với anh ấy hôm nay".

Trước khi quen anh, ý nghĩ cuối cùng của em trước khi ngủ là... chẳng kịp nghĩ thì đã ngủ khì mất. Còn bây giờ, hết quay trái, quay phải, hết tắt điện đi rồi lại bật điện lên chỉ vì phải đánh vật với câu hỏi mà em biết thừa chả bao giờ có câu trả lời: "Trong giấc mơ anh, có em... không?"

Trước khi quen anh, ngày nào em cũng than vãn vài chục lần câu: "Cuộc đời thật buồn bởi em chẳng có nổi một lý do nào để buồn". Bây giờ, thì em không thể hét nổi nữa bởi em đã tìm được hàng vạn lý do... Chẳng hạn... có lẽ mạng bị lỗi nên tin nhắn đến muộn. Nghe thì cái lý do này thật vô lý nhưng anh cứ thử thích em đi, anh sẽ biết ngay là em nói sai hay nói đúng.    


Thế ví dụ... anh cũng thích em đi. Thì sao nhỉ? Chỉ ví dụ thôi nhé:

Ví dụ... anh thích em nhé, chỉ ví dụ thôi ấy, thì thể nào em cũng cười rất nhiều cho mà xem. Trên đời làm gì có ai buồn khi người mình thích cũng thích mình cơ chứ. Cuộc sống sẽ tràn ngập niềm vui. Chẳng phải những niềm vui còn được mang tên là "hạnh phúc" đó sao?

Ví dụ... anh thích em nhé, chỉ ví dụ thôi ấy, thì thể nào em cũng dịu dàng đi cho mà xem. Em sẽ chẳng bao giờ chí choé, cãi nhau ầm ĩ với mấy thằng bạn nữa, sẽ nói năng thật nhỏ nhẹ. Anh không tin em làm được đúng không? Thế thì phải thử mới biết được chứ

Ví dụ... anh thích em nhé, chỉ ví dụ thôi ấy, lúc anh buồn có thể em sẽ chẳng làm cho anh vui lên được. Nhưng em có thể buồn cùng anh đấy. Mà một người buồn thì thật... chán. Hai người buồn chắc hẳn sẽ... vui hơn. Anh có tin vào điều ấy không? Nếu không thì cũng phải thử mới biết được.    

Và cuối cùng... nếu anh thích em, không ví dụ đâu nhé! Đang nói thật đấy. Thì em rất muốn nói với anh một điều, một điều mà khi nào ví dụ thành sự thật em sẽ nói cho riêng mình anh nghe.

Cứ cho đi mà chẳng cần nhất thiết được nhận lại.

Cứ hy vọng đi để rồi có thể phải thất vọng.

Tớ thích gió, và tớ thích cậu!

Nhưng tớ mong cậu đừng bao giờ là gió...
Tớ thích gió, cực kỳ thích gió.

Tớ thích thổi phù phù những bong bóng xà phòng để gió mang chúng bay thật xa, thích nghe tiếng chuông gió kêu leng keng leng keng mỗi buổi sáng, thích nhìn lá vàng nhờ gió mà rượt đuổi nhau dưới sân trường đầy rêu phong.

Tớ thích chạy hớn hở trên đồng cùng cậu mỗi chiều Chủ nhật, thích cái cách cậu gấp và cho một chiếc máy bay giấy hòa vào gió bay đi, thích luôn cả việc cậu cầm tay tớ bảo: “Cầm tay kẻo gió kéo nhóc đi!”

Tớ thích nhìn tóc cậu bị gió thổi bay tung lên, thích nhìn cậu nhăn nhó kéo lại áo khoác và cốc cho tớ một cái vào đầu: “Cười cái gì mà cười hả cô nương!”

Tớ thích gió, cực kỳ thích gió.

… Và thích cậu, cực kỳ thích cậu!

Nhưng tớ mong cậu đừng bao giờ là gió.

Là gió, cậu luôn có rất nhiều nơi để đến. Cậu có rất nhiều mối quan tâm ngoài tớ ra, này không đá banh thì cũng bóng rổ, không Toán, Hóa thì cũng game thâu đêm, không tụ tập bạn bè thì cũng rất nhiều cô bạn vây quanh yêu mến. 

Là gió, cậu chẳng bao giờ dừng chân. Cậu đến và đi nhanh đến nỗi tớ không kịp đưa tay ra giữ, không kịp nói với cậu một lời nào, cũng chưa kịp hiểu rằng liệu có khi nào lòng cậu dành cho tớ không.

Là cậu sẵn sàng bỏ mặc tớ một mình và rời đi chỉ sau một cuộc điện thoại.

Là cậu vô tâm không nhìn ra tất cả những yêu thương của tớ dành cho mỗi ngày như thế.

Cũng không thấy việc tớ đã đứng một mình rất lâu trong đám đông hò reo cổ vũ cậu thi đấu, không thấy tớ đã buồn nghẹn lời khi cậu hí hửng nói về một người thứ ba, cũng đâu bao giờ biết những suy nghĩ mà tớ mãi chẳng dám nói lên lời.

Gió yêu tự do và những chuyến du ngoạn của mình. Tớ yêu gió và chờ đợi mãi một điều cũng mơ hồ như vậy…


Ngày cậu đi, tớ mỉm cười với nước mắt ở lại. 

Nếu không thể giữ chân một ai đó, cách tốt nhất là để người ấy bước đi nhẹ nhàng. Và tớ buông tay với những điều mình không thể có, gác lại những yêu thương, dặn mình là cậu còn biết bao nhiêu chuyện để lo nơi chân trời xa xăm ấy!

“Tớ sẽ về!” - Cậu nói nhanh trước khi bước vào phòng cách ly. Không phải là một lời hứa hẹn, cũng chẳng phải bảo tớ chờ. Ô cửa kính nhòa theo từng bước chân cậu, cái dáng cao cao gầy gầy gắn bó với tớ biết bao lâu…

Loay hoay ngồi nghĩ, hôm nay nữa là đã được hai năm. Thời gian làm nước mắt tớ khô, nhưng chưa bao giờ khiến lòng tớ thôi nhớ cậu. 

Vì Trái đất này tròn, nên những người yêu nhau rồi sẽ trở về cạnh nhau. Nhưng sẽ thế nào nếu chỉ là đơn phương? Và khi cậu về, cũng có phải là vì tớ đâu, tại Sài Gòn đủ sức níu chân cậu. Tớ thì đến tình yêu của mình cũng buông tay không thể giữ cơ mà…

Những chong chóng giấy vẫn quay nơi cửa sổ phòng tớ. Gió vẫn cứ thích vờn tóc tớ rối tung lên. Và lòng tớ, đến bây giờ vẫn chưa bao giờ nghĩ đến chuyện thay đổi.

Khi cậu về, một ngày nào đó, sẽ hiểu thôi…

Tình yêu và những câu hỏi

Đôi khi những điều chúng ta nghĩ không đúng với thực tế và sau một thời gian trải nghiệm, chúng ta có thể sẽ nghĩ khác về tình yêu.
Tiếng sét ái tình?

Bạn có tin vào tiếng sét ái tình không? Bằng chứng là vẫn có những cuộc tình bắt đầu bằng tiếng sét và hạnh phúc lâu bền đấy thôi.

Có những trường hợp chúng ta đổ xiểng niểng một người chỉ vì nụ cười tươi như nắng, hay nghe chao đảo vì anh chàng lớp kế bên cầm ghita nghêu ngao hát trong dạ hội trường. Có. Nhưng để nuôi dưỡng và duy trì một tình cảm thì còn đòi hỏi rất nhiều thứ. Đó là sự cảm thông, chia sẻ, là niềm tin tưởng và cả một quá trình gắn bó lâu dài cùng nhau.

Vì thế, tiếng sét ái tình chỉ là bắt đầu, còn bản lĩnh đi tiếp một con đường dài cùng nhau thì có rất nhiều chuyện phải nói.

Yêu là hy sinh vì nhau?

Phim ảnh ca ngợi những chuyện tình trên mây, xây dựng những nhân vật lao vào lửa vì nhau. Nhưng thực tế, chúng ta sống vì mình trước khi vì người khác.

Bạn là niềm kì vọng của gia đình, còn bè bạn, còn đam mê sở thích và cuộc sống của riêng mình. Trong tình yêu, thật sự không ai phải hy sinh vì ai cả. Bạn sẽ cảm thấy rất chán nếu tối ngày phải hy sinh thời gian để lẽo đẽo theo xách giỏ cho nàng mua sắm, hay cứ Chủ Nhật tuần nào cũng phải lẽo đẽo theo chăm sóc cho chàng và cả đội banh của chàng tập luyện.

Mỗi người đều có quyền sống cho riêng mình, đừng vì những điều nhân danh tình yêu mà hy sinh cả bản thân mình.

Vẻ ngoài và nội tâm

Ngoại hình và tính cách, cái nào hơn?

Bạn có thể cho rằng tâm hồn một con người mới là điều thật sự quan trọng. Nhưng rõ ràng là bạn chỉ để mắt đến những cuốn sách có cái bìa đẹp hoặc một cái tên gợi trí tò mò.

Tình yêu cũng vậy thôi. Có ai đủ kiên nhẫn để phát hiện ra đằng sau vẻ ngoài lôi thôi luộm thuộm của người trước mặt là một cô gái hết sức tuyệt vời? Vì thế, đừng bỏ mặc vẻ ngoài của mình theo kiểu “trời sinh sao để vậy”. Một người khôn ngoan sẽ biết cách làm đẹp cả tâm hồn và ngoại hình của mình cho phù hợp.


Tình yêu cần kiên trì là đủ?

Đôi khi chúng ta nghĩ tình yêu chỉ cần chân thành và kiên nhẫn theo đuổi, chắc chắn sẽ đến lúc đối phương hiểu được tấm lòng thành của mình.

Nhưng thật ra điều đó không chính xác. Thật sự thì tình yêu không cần phải dùng quá nhiều kỹ thuật hay nhọc công tán tỉnh. Có những lúc chúng ta không cần phải sử dụng chiêu thức nào cả mà cả hai vẫn cảm thấy rất gần gũi và bình yên khi ở cạnh nhau.

Còn một khi không yêu, thì sự kiên trì là không đủ. Muốn kéo một nút thắt phải là từ hai phía, nếu như chỉ có một mình bạn nắm một đầu dây, thì mãi mãi vẫn chỉ là tình cảm đơn phương mà thôi.

Yêu toàn phần hay chỉ cần một nửa?

Đôi khi chúng ta nghe mọi người khuyên rằng không nên yêu ai quá hết lòng. Chúng ta không biết khi nào tình yêu sẽ dừng lại và càng cẩn thận thì chúng ta càng tránh cho mình tổn thương sâu.

Ngẫm ra cũng có những lí lẽ riêng của nó. Khi yêu một người hết 100% trái tim sẽ làm bạn không thể nhìn ra đâu là giới hạn. Bạn sẽ không thể thấy đâu là chân thành hay lừa dối. Không nhìn ra lỗi lầm, không dám nghi ngờ, không lên tiếng và đương nhiên là cũng không đủ tỉnh táo để nhìn ra những dấu hiệu đối phương muốn rẽ hướng.

Nhớ nhé, tình yêu chỉ là một phần, chứ không phải là tất cả cuộc sống của chúng ta. Yêu chân thành, nhưng phải đủ sáng suốt nhé.

Lãng mạn hay thực tế?

Lãng mạn là nến, hoa hồng, là những tin nhắn ngọt ngào đến mất ngủ hay cùng nhau nắm tay đi dạo dưới mưa?

Trong tình yêu, hiện thực mới là thứ quan trọng. Chúng ta không thể chỉ ngồi ngắm trăng mà không cần ăn uống. Cũng không thể đi bộ cả buổi tối dưới mưa vì ngày mai còn phải đến trường. Tình yêu cần lãng mạn, nhưng không phải là luôn luôn lãng mạn.

Chúng ta phải sống thực tế và để dành những điều lãng mạn như là một món quà ngọt ngào thôi nhé.

Làm bạn sau chia tay?

Đôi khi chúng ta tự huyễn hoặc mình là vẫn có những người trở lại làm bạn tốt sau khi chia tay. Nhưng thường thì một trong hai khi thốt lên “làm bạn nhé!” cũng không thật sự nghĩ như vậy. Thật ra đó chỉ là cảm giác nuối tiếc một người từng là người yêu và vì không muốn mất đi họ, chúng ta tự cố gắng chuyển mối quan hệ thành "tình bạn”.

Vì vậy, tốt nhất là không nên. Không gặp mặt nhau sẽ tránh cho bạn rơi vào những tình huống gợi nhớ kỉ niệm, dày vò và đau lòng. Cắt không đứt thì lòng bạn vẫn không yên và nỗi buồn dai dẳng sẽ khiến chúng ta mệt mỏi vô cùng.

Cỏ dại

Tình yêu của em cũng như loài cỏ dại không hương ấy. Với tình yêu em không mơ ước phú quý giàu sang, em không tham vọng tiền tài địa vị.
Em hỏi anh tình yêu của anh như điều gì? Anh trả lời như trời, như biển. Anh hỏi lại em điều đó. Em ngồi mơ màng: “Tình yêu của em như cỏ dại”.

So với đại dương, so với trời, ngọn cỏ của em bé nhỏ đến nhường nào anh nhỉ? Nếu dùng phương pháp Toán học thì không biết cỏ chiếm được bao nhiêu? Nhưng em tự hào tình yêu của em cũng giống như cỏ dại, mỏng manh mà mãnh liệt.

Người đời chỉ gọi chung chung bằng cái tên cỏ dại. Ngọn cỏ lớn lên tự nhiên, nơi nào có đất là cỏ mọc. Cỏ không chê đất cằn hay màu mỡ, không kén chọn nơi bằng phẳng hay núi đá ghập ghềnh. Chỉ cần nơi đâu có đất là thấy cỏ. Cỏ mọc trên đồi, trên bờ mương, ven đường, cạnh những dòng sông, dọc những triền đê dài tít tắp. Thậm chí chỉ một nhúm đất bám trên khe núi đá người ta cũng có thể nhìn thấy cỏ.

Cỏ không khước từ mảnh đất nào dù là vùng quanh năm nắng nóng hay nơi mưa lũ triền miên. Cỏ không lụi tàn dù là mùa đông lạnh lẽo hay nắng gắt oi nồng của những ngày mùa hạ. Cỏ có thể chết vì lửa làm thiêu rụi nhưng trên chính mảnh đất mà cỏ chết người ta lại thấy cỏ hồi sinh. Cơn lũ đi qua có thể làm cây lớn đổ, hoa tan nát, nước ngập trắng mênh mông nhấn chìm cỏ. Nhưng khi lũ qua, nước rút người ta nhận ra cỏ vẫn còn ở đó.


Cỏ mọc, sống và chết đi bằng bản năng của chính mình. Chẳng như hoa hồng, hoa cúc được bàn tay người chăm sóc, tỉa tót từng nhành cây ngọn lá. Ấy thế mà cỏ vẫn sống, tự tin ngẩng đầu mà sống. Cỏ cứ vươn mình đứng dậy bằng sức mạnh của thân hình mỏng manh. Nhìn thấy cỏ người ta cảm nhận được sức sống tràn đầy ở đó.

Cỏ trải màu xanh dài vô tận trên mọi miền của đất. Cỏ làm cho trời đất đẹp hơn bởi một màu xanh bất diệt. Cỏ không nổi bật như đóa hướng dương vàng rực rỡ, như đóa hồng nhung màu đỏ thắm, nhưng cỏ ngút ngàn màu xanh sự sống. Cỏ làm nền cho những loài hoa kiêu sa khoe sắc đẹp. Cỏ âm thầm.

Đã bao người đặt bàn chân mình lên cỏ. Cỏ hiền lành nhận lấy đau thương nhưng không dám biến thân mình thành gai nhọn làm thương tổn lại những bàn chân vô tình ấy. Để rồi, người đời chỉ thấy bàn chân mình mềm trên cỏ, cỏ vỗ về, ôm ấp.

Tình yêu của em cũng như loài cỏ dại không hương ấy. Với tình yêu em không mơ ước phú quý giàu sang, em không tham vọng tiền tài địa vị. Em yêu vì bản năng của mình mách bảo. Có đôi lần trong chuyến hành trình đầy nhọc nhằn của tình yêu đó, em bị đau, nhưng không có nghĩa là em chùn bước hay dừng lại. Em vẫn vươn lên sau những vùi dập để chứng minh sức sống và tình yêu mãnh liệt của mình, như người ta thấy cỏ là thấy sự sống vậy. 

Vì thế dù đi bất cứ phương trời nào, mỗi khi nhìn thấy cỏ anh anh sẽ đều cảm nhận được tình yêu của em.
Thứ Sáu, 25 tháng 5, 2012

1000 con hạc giấy

 

Sự hiểu lầm có thể làm cho con người ta mất đi vĩnh viễn 1 thứ gì đó mà ta rất yêu quý, để rồi, khi nhận ra thì đã quá muộn...
Có một chàng trai đã gấp 1.000 con hạc giấy tặng người anh yêu. Mặc dù lúc đó anh chỉ là một nhân viên quèn trong công ty, tương lai chẳng có vẻ gì sáng lạn nhưng họ vẫn luôn rất hạnh phúc bên nhau.
Rồi cho đến một hôm người yêu của anh nói rằng nàng sẽ đi Paris, sẽ không bao giờ còn có dịp gặp lại anh nữa. Nàng rất lấy làm tiếc về điều này và an ủi chàng rằng rồi nỗi đau của chàng cũng sẽ trở thành dĩ vãng. Hãy để cho nó ngủ yên trong ký ức của mỗi người.
Chàng trai đồng ý nhưng trái tim tan nát. Anh lao vào làm việc quên cả ngày đêm, cuối cùng anh đã thành lập được công ty của riêng mình. Nó không chỉ giúp anh vươn đến những điều mà trước đây vì thiếu nó mà ngưới yêu đã rời bỏ anh, nó còn giúp anh xua đuổi khỏi tâm trí mình một điều gì đó của những tháng ngày xưa cũ.
Một ngày mưa tầm tã, trong lúc lái xe, chàng trai tình cờ trông thấy một đôi vợ chồng già cùng che chung một chiếc ô đi trên hè phố. Chiếc ô không đủ sức che cho họ giữa trời mưa gió. Chàng trai nhận ngay ra đó là cha mẹ của cô gái ngày xưa. Tình cảm trước đây anh dành cho họ dường như sống lại. Anh chạy xe cạnh đôi vợ chồng già với mong muốn họ nhận ra anh. Anh muốn họ thấy rằng anh bây giờ không còn như xưa, rằng anh bây giờ đã có thể tự mình tạo dựng một công ty riêng, đã có thể ngồi trong một chiếc xe hơi sang trọng. Vâng, chính anh, chính người mà trước đây con gái họ chối từ đã làm được điều đó.
Đôi vợ chồng già cứ lầm lũi bước chậm rãi về phía nghĩa trang. Vội vàng, anh bước ra khỏi xe và đuổi theo họ. Và anh đã gặp lại người yêu xưa của mình, vẫn với nụ cười dịu dàng, đằm thắm nàng từng đem đến cho anh, đang dịu dàng nhìn anh từ bức chân dung trên bia mộ. Cạnh cô là món quà của anh, những con hạc giấy ngày nào. Đến lúc này anh mới biết một sự thật: nàng đã không hề đi Paris. Nàng đã mắc phải căn bệnh ung thư và không thể qua khỏi. Nàng đã luôn tin rằng một ngày nào đó anh sẽ làm được nhiều việc, anh sẽ còn tiến rất xa trên bước đường công danh. Và nàng không muốn là vật cản bước chân anh đến tương lai của mình. Nàng mong ước cha mẹ sẽ đặt những con hạc giấy lên mộ nàng, để một ngày nào đó khi số phận đưa anh đến gặp nàng một lần nữa, anh có thể đem chúng về bầu bạn.

Chàng trai bật khóc.

Chúng ta cũng vậy, như chàng trai kia, cũng chỉ nhận ra giá trị lớn lao về sự có mặt của một người mà cuộc đời đã ban tặng cho cuộc sống của chúng ta khi một sáng mai thức giấc, người ấy đã không còn ở bên ta nữa. Có thể họ đã chẳng yêu bạn như cách mà bạn mong đợi ở họ nhưng điều này không có nghĩa rằng họ không dâng hiến tình yêu của họ cho bạn bằng tất cả những gì họ có.

Một khi bạn đã yêu, bạn sẽ mãi mãi yêu. Những gì trong tâm trí bạn có thể sẽ ra đi, nhưng những gì trong tim bạn thì mãi mãi ở lại.


Mùa thu trong trái tim em...

Mùa thu năm nào chúng mình tình cờ gặp nhau, chiều thu ấy gió lành lạnh, gió heo may, gió kéo anh và em đến gần nhau.

Thu qua – thu tới, biết bao kỷ niệm bên nhau. Anh đã đưa em đi qua rất nhiều con phố, từng ăn rất nhiều món trên những con đường ngập tràn hương hoa sữa.
Anh không lãng mạn, không quá chiều chuộng em, không nói những lời có cánh, không tặng quà đắt tiền cho em. Nhưng đủ để em tin anh, đủ để em biết rằng anh đang yêu thương em.
Rồi chúng mình dần gặp nhau ít hơn, anh bận việc, anh phải cố gắng làm ăn, kiếm tiền cho cuộc sống tương lai. Nhưng anh có biết là anh vẫn có em là người mà anh nên quan tâm thường xuyên không? Anh không đến bên em được thì anh phải gọi điện và nhắn tin cho em chứ. Để em thấy được rằng anh vẫn đang nhớ em, anh vẫn luôn yêu em, anh vẫn cần có em trong cuộc đời của anh.
Em là thế đấy, em ích kỷ chỉ vì em thực sự rất yêu anh, rất cần anh trong cuộc đời của mình. Một ngày, hai ngày, rồi ba ngày không được gặp anh, em lại nằm khóc vì quá nhớ anh. Ngay cả trong tiềm thức em cũng muốn nói cả ngàn lần rằng: “Em yêu anh”.

Mùa thu trong trái tim em..., Chuyện tình yêu, Tình yêu -  Giới tính, mua thu, tinh yeu gioi tinh, loi chua noi, tam su, tinh ye, bao phu nu,
Em ích kỷ chỉ vì em thực sự rất yêu anh, rất cần anh trong cuộc đời của mình (Ảnh minh họa)

Em nhớ anh! Nhớ ánh mắt trìu mến, nhớ đôi môi ngọt ngào, nhớ giọng nói ấm áp, nhớ nụ cười, nhớ dáng đi, nhớ từng điệu bộ. Bây giờ còn đâu, còn đâu anh của em ngày nào? Mắt em nhòa lệ, chiều hoàng hôn buông rồi anh ạ! Chẳng hiểu sao mỗi khi buồn, nhớ anh em lại ngồi trên xe buýt, mặc cho xe chạy về hướng nào. Em ngồi đó, nhìn dòng người xuôi ngược, nhìn ánh điện lúc Hà Nội vào đêm, mắt em xa xăm tìm kiếm, biết đâu trong dòng người đó em lại tìm thấy anh.
Một mùa thu trôi qua rồi, em là người chủ động chia tay anh mà, nhưng sao em lại nhớ anh đến thế. Trong giấc mơ em cũng thấy anh xuất hiện trước mặt em, em đã chạy đến ôm anh thật chặt và sẽ không bao giờ buông tay anh ra.
Nhưng anh đâu rồi, anh tôn trọng quyết định của em hay anh không muốn gặp lại em nữa? bao nhiêu đêm em cầm máy nhắn tin cho anh nhưng em không dám gửi. Bao nhiêu đêm em nhớ anh không ngủ được, em cầm điện thoại lên đọc đi đọc lại những tin nhắn trước kia anh gửi cho em. Nội dung không quá nhiều, chỉ có 2 từ “Nhớ em!” được lặp đi lặp lại nhiều lần. - Em cũng nhớ anh lắm, bầu trời Hà Nội của em!
Chiều thứ 7, Hà Nội đẹp lắm anh ạ! Em mặc chiếc váy màu cánh sen, khoác thêm chiếc áo vest lửng màu trắng bên ngoài, em xinh đẹp thả dáng trên con đường đi vào trường học, nơi anh dạy. Rất lâu rồi em mới có cơ hội quay lại nơi này. Không gian trong đây một chút ồn ào, một chút hoang sơ, nó rộng rãi khiến em sợ sẽ không còn cơ hội gặp lại anh một lần, nhìn thấy anh một lần.
Ai! Ai đang đứng trước mặt em, ai đang nhìn em với anh mắt ngày nào? Sao ta lặng đi trong cái không gian của mùa thu. Bầu trời như vắng lặng, không gian như mênh mông. Em nhớ anh, em yêu anh, yêu cả mùa thu Hà Nội, muốn chạy đến kéo mùa thu trong anh đến gần em hơn, để được ôm ấp, được nồng nàn hương hoa sữa lan tỏa cho tình yêu, được đắm chìm trong cái ngây ngất của mùa thu em bên anh.

Mùa thu trong trái tim em..., Chuyện tình yêu, Tình yêu -  Giới tính, mua thu, tinh yeu gioi tinh, loi chua noi, tam su, tinh ye, bao phu nu,
Sao ta lặng đi trong cái không gian của mùa thu. (Ảnh minh họa)
- Em tiến lại gần đưa tay tìm lại hơi ấm tay anh, nhìn anh trìu mến: “Thật lâu rồi! thật lâu rồi không gặp lại anh, anh khỏe không? sống có tốt không?”
- “Uh, anh khỏe. Em thì sao? Hôm nay em đẹp lắm!” Anh cười, vẫn ngọt ngào vẫn dịu dàng như ngày anh đứng chờ em.
- “Có em vui vẻ, em hạnh phúc lắm!”
…………….
Rồi em sải bước nhanh, bước đi, chẳng biết đằng sau là lời nói gì, hay vẫn yên lặng như lúc chúng mình gặp lại nhau? Em bước đi chết lặng giữa trời thu Hà Nội.
Mùa thu trôi qua rồi! Anh còn nhớ cái khoảng khắc đó không anh??? Mình xa nhau thật rồi, một lần gặp lại đủ cho một nỗi nhớ mang tên anh, một nỗi mong chờ anh.
Em nhớ anh lắm! Nhớ thật nhiều! Yêu thật nhiều!

Em không muốn một ngày ôm người khác

Em không muốn một ngày ôm người khácEm không muốn một ngày người em hôn là 1 người khác. Người em ôm và chăm sóc là 1 người khác. Em đã tin và yêu anh rất nhiều.
Anh có biết không từ khi quen anh em đã thay đổi rất nhiều. Thay đổi từ cách nghĩ đến vẻ bề ngoài nữa.
Anh yêu em, dành hết tình cảm cho em, Em biết điều đó và trân trọng tất cả. Nhưng anh có biết không? Trong lòng em còn rất nhiều nỗi lo ngại đang làm trái tim em bối rối và em phải suy nghĩ rất nhiều. Những nỗi lo ấy đã làm em bao đêm mất ngủ.

Anh là nơi mang yêu thương đến cho em...Nhưng cũng chính anh làm em lo sợ nhiều lắm!.
Em rất muốn được sống bên anh cho đến hết trọn cuộc đời này nhưng em không biết duyên số có cho chúng ta được mãi mãi bên nhau như em và anh mong muốn không nữa?


Tình cờ hôm nay em nghe lại bài hát này, một bản tình ca mà em yêu thích. Tự nhiên trong lòng em cứ thấy trầm lắng lại với bao niềm cảm xúc trào dâng.
Em sợ lắm ngày mà chính anh là người bỏ rơi em.
Em sợ lắm cái lúc chúng ta không còn yêu nhau nữa.
Em sẽ phải làm gì khi mất anh? Đó là câu hỏi đã bao đêm ám ảnh em.
Em gạt bỏ nhưng em cũng phải đối mặt vì không có thứ gì trên đời này mình có thể trốn chạy được.
Những khoảnh khắc được nằm trong lòng anh có lẽ là những giây phút em cảm thấy bình yên nhất trong cuộc đời này.

Vì hạnh phúc và yêu thương quá nhiều nên em càng lo sợ nó sẽ không còn tồn tại nữa. Chắc có lẽ em sẽ khóc rất nhiều rất rất nhiều nếu 1 ngày nào đó đánh mất anh.


Em không muốn một ngày ôm người khác, Chuyện tình yêu, Tình yêu -  Giới tính, loi chua noi, om hon, so mat anh, tinh yeu gioi tinh, tam su tinh yeu, tam su, bao phu nu,
Anh là nơi mang yêu thương đến cho em...Nhưng cũng chính anh làm em lo sợ nhiều lắm!.
Những áp lực đó và còn thêm từ những người bạn lúc nào cũng có những nhận xét trái chiều về anh.
Nhưng em mặc kệ, dù anh lớn hơn em 8 tuổi, 10 tuổi, hay 15 tuổi đi chăng nữa miễn là em yêu anh, trái tim em thuộc về anh từ giây phút em biết mình đã thật sự yêu anh!
Có lẽ nhiều người nói em ngốc khi yêu một người lớn tuổi như anh...
Nhưng không, em chỉ sợ sẽ làm mất đi 1 cơ hội lớn để bắt được tình yêu của mình
Em không giống như những cô bé tuổi teen bây giờ, cuộc sống của em chỉ cần có tình cảm là đủ.

Vật chất với em chẳng là gì khi người ta chỉ coi mình như 1 con rối, 1 vật thí nghiệm và tình yêu bị xem nhẹ đi thì cuộc sống như vậy không phải là hạnh phúc đúng không anh. hạnh phúc với em thật đơn giản đó là những giây phút được nhìn thấy anh, được bên anh, được ấm áp trong vòng tay đầy yêu thương của anh.
Anh có biết là em không hề thích mỗi lần anh nhắc đến 1 người con gái khác, bắt em giống này giống kia, chê em này nọ hay nói nặng em không được như người yêu cũ của anh. Điều đó càng khiến em đau lòng hơn là anh la mắng em nữa anh à.

Em không muốn một ngày người em hôn là 1 người khác
Người em ôm và chăm sóc là 1 người khác. Em đã tin và yêu anh rất nhiều.
Đừng rời xa em. Cuộc đời này em cần có anh vô cùng.

Biết sai lầm nhưng vẫn yêu...

Dù biết là sai lầm nhưng xin cho em được một lần nói rằng "H ơi! em yêu anh rất nhiều và em sẽ mãi mãi yêu anh"...
Anh thương yêu! Hãy cho tim em được gọi anh như thế vì giờ đây em biết em không bao giờ và không được phép nói ra câu ấy. Em và anh giờ đây tuy sống chung dưới một bầu trời nhưng là hai thế giới khác nhau, thế giới của cuộc sống gia đình...

Biết yêu anh là tội lỗi nhưng em không thể làm chủ con tim của mình, e nghe người ta nói "Tình yêu không có tội, nó chỉ có tội khi ta đặt không đúng chỗ..." Và em cũng vậy, em biết em đã đặt tình yêu của mình sai địa chỉ... Nói ra thì thật là xấu hổ vì xã hội đang hằng ngày, hàng giờ lên án chuyện ngoại tình, biết sai mà vẫn làm nhiều lúc em không thể hiểu nổi mình...

Anh yêu! Khi cuộc sống hiện tại không được như ý thì người ta hay nhớ về quá khứ phải không anh? Và em cũng không ngoại lệ... Từ cái ngày định mệnh ấy, cái ngày mà vì vô tình em lại gọi nhầm vào số máy của anh (em và anh đã mất liên lạc 13 năm, qua người quen em xin được số của anh từ lâu nhưng không dám liên lạc). Tình cảm của ngày xưa tưởng đã ngủ quên trong qua khứ giờ đây lại ùa về trong em, nó tràn vào các ngõ ngách sâu thằm nhất trong tâm hồn em tưởng đã chai sạn với cuộc sống, với cuộc hôn nhân đầy buồn tẻ này...


Anh lại đến với em bằng sự nồng nhiệt của ngày xưa cộng với sự từng trải của thời gian làm cho tình yêu của chúng ta lại thăng hoa và còn nồng nàn hơn trước... Cả hai chúng ta đều biết đó là sai lầm nhưng không thể cưỡng lại được mặc dù chúng ta ở rất xa nhau, gần như hai đầu của đất nước...

Qua anh em được biết hoàn cảnh gia đình anh thật éo le, vợ chồng anh lấy nhau đã sáu năm nhưng vợ anh không thể có con, vợ chồng anh đã đi cấy mấy lần nhưng không có kết quả và em biết nỗi khát khao có con trong anh lớn như thế nào... Kinh tế kiệt quệ, con không có, anh sinh ra mặc cảm với bản thân với bạn bè, trong gia đình thì lục đục vì anh là con một, mẹ chồng nàng dâu thường xuyên va chạm... Anh chán nản bỏ đi làm ăn thật xa. Gặp lại em, những tâm sự được kìm nén trong lòng giờ được dịp vỡ òa, được giải tỏa... Mình coi nhau vừa như người tình vừa là tri kỉ...

Biết sai lầm nhưng vẫn yêu..., Chuyện tình yêu, Tình yêu -  Giới tính, loi chua noi, tam su tinh yeu, sai lam, yeu nguoi co gia dinh, moi tinh ngang trai, bao phu nu,
Anh và em đã đến với nhau (Ảnh minh họa)
Anh tâm sự rất nhiều và em cũng có người để chia sẻ những vui buồn trong cuộc sống mà không biết ngỏ cùng ai... Em nhận thấy mình hiểu nhau hơn bao giờ hết...
Từ ngày có anh em thấy cuộc sống có ý nghĩa hơn, em yêu đời hơn, hết lòng chăm sóc cho chồng con hơn và hơn hết là những vui buồn trong cuộc sống em đã có người sẻ chia mà những chuyện này đã từ lâu không thể sẻ với chồng mình vì chúng em không còn tiếng nói chung nữa. Anh vẫn hàng ngày an ủi em là hãy làm tốt trách nhiêm và nghĩa vụ của một người vợ, một người mẹ... anh đã động viên em rất nhiều, bên anh em thấy mình mạnh mẽ hơn và nghị lực hơn...

Hôm qua, anh lại nói với em "Nếu anh đổi tất cả để có được em, anh sẵn sàng chấp nhận tất cả, vì ngày xưa anh yếu đuối, anh không dám vượt qua số phận để bảo vệ tình yêu của mình nên giờ đây cả hai đều sống trong đau khổ....".

Em - Vì không dám vượt qua rào cản của gia đình nên đã vội vã đi lấy người mình không yêu những mong nhờ thời gian sẽ quên được anh. Còn anh - Vì chán nản vì bị phụ tình và cũng vì không dám vượt qua số đã phận lang thang khắp nơi, học đủ thứ công việc và mười năm sau, khi vết thương đã tạm lành anh đã lấy vợ theo sự sắp đặt của gia đình nhưng lại một lần nữa số phận lại không mỉm cười với anh...
Hai con người, hai số phận sau một thời gian dài vật vã với cuộc sống mưu sinh, với cuộc sống gia đình đầy sóng gió lại vô tình quay trở lại bên nhau... Và em thấy mình hạnh phúc hơn bao giờ hết, một hạnh phúc mà đi gần hết nửa đời người em mới có được và anh cũng vậy...

Nhưng em chỉ biết kìm nén tình cảm  ấy ở trong lòng chứ không dám thể hiện ra cho anh biết. Đã bao lần anh  nói với em là "Em ích kỉ lắm, vẫn như ngày xưa, em không thể mở lòng với anh được một lần sao? em không thể một lần nói yêu anh sao...". Em lảng tránh câu hỏi của anh và lặng lẽ khóc thầm vì em biết em yêu anh nhiều lắm, em muốn ôm anh và nói với anh hàng ngàn lần rằng em yêu anh, muốn bù đắp cho anh tất cả những gì mà anh đã phải gánh chịu, muốn sinh cho anh những đứa con thật xinh...Nhưng... Làm sao em có thể làm được điều đó bây giờ khi cả em và anh  đều đã có gia đình mặc dù cái gia đình ấy có như thế nào đi chăng nữa thì đó cũng là sự lựa chọn của chúng ta, là sự sắp đặt của số phận mà giờ đây dù không muốn ta cũng phải chấp nhận.

Biết sai lầm nhưng vẫn yêu..., Chuyện tình yêu, Tình yêu -  Giới tính, loi chua noi, tam su tinh yeu, sai lam, yeu nguoi co gia dinh, moi tinh ngang trai, bao phu nu,
Em sẽ mãi yêu và nhớ đến anh (Ảnh minh họa)
Anh yêu, em mong anh hãy hiểu cho em. Cảm ơn anh trong thời gian vừa qua đã cho em biết thế nào là hạnh phúc, thế nào là vị ngọt của tình yêu... Nhưng em nghĩ giờ đã đến lúc phải dừng lại rồi, mình không thể lạc lối thêm nữa không được mắc sai lầm nữa... Em sẽ hàng ngày nguyện cầu cho anh được hạnh phúc, ngày nay em sẽ thay số, em quyết định sẽ không liên lạc với anh nữa mặc dù em biết để làm được chuyện này đối với em không phải là điều đơn giản vì đã từ lâu, hàng ngày em đã quen với những tin nhắn đầy yêu thương, đầy sự quan tâm của anh và hơn ai hết em hiểu rằng anh đã là một phần không thể thiếu trong cuộc đời em...
Hôm qua khi nói chuyện này với anh, anh đã khóc và nói em thật độc ác, em đã cướp đi niềm hy vọng cuối cùng trong cuộc sống của anh, anh còn nói nếu em thay số anh sẽ vào tận nơi để tìm em... Xin anh hãy hiểu cho em và đừng bao giờ làm chuyện đó.  Hãy cố gắng sống thật tốt anh nhé, hãy vui vẻ lên, hãy coi những gì chúng ta đã có với nhau là những kỉ niệm đẹp nhất trong cuộc đời...

Xin anh hiểu cho rằng, trong trái tim em luôn có hình bóng anh, em sẽ lấy những kỉ niệm này làm động lực, làm chỗ dựa cho mình trong cuộc sống, những kỉ niệm về anh sẽ theo em suốt cả cuộc đời này... Dù biết là sai lầm nhưng xin cho em được một lần nói rằng "H ơi! em yêu anh rất nhiều và em sẽ mãi mãi yêu anh"...
N

Đã đến lúc em phải buông tay...

Đúng vậy đã đến lúc em phải buông tay rồi. Những ký ức về anh mãi mãi sẽ được em cất giữ 1 góc thật kín trong trái tim này. 
 
Mình và nhóc quen nhau đã 6 năm rồi có biết bao tâm sự chúng mình bày tỏ cùng nhau. Nhưng nhóc có biết đâu mình còn trong lòng giấu kín 1 tâm sự mà không bao giờ nhóc biết được.
Biết bao lần mình cố giục bản thân phải nói ra tất cả rằng mình thích nhóc nhưng 3 từ đó thật khó thành lời. mình thật nhút nhát, tại sao mình không chịu nói ra hết để nhóc hiểu, biết đâu nhóc sẽ chấp nhận tình cảm mình thì sao hoặc nếu như…. mình cũng có thể sẽ nhận được 1 đáp án để mình quên được nhóc và làm lại từ đầu.

Mình còn nhớ chúng mình quen biết nhau khi cùng học chung cấp 3. Nhớ năm đầu tiên khi bước vào ấn tượng đầu tiên mình dành cho nhóc không giống như những bộ phim về người nam sinh đẹp trai, giàu có, học giỏi mà hoàn toàn trái ngược. Ấn tượng đầu tiên chính là 1 con người nhiều chuyện, đáng ghét, hay bốc phét khoe khoan, học hành thì tuy cũng khá nhưng nó không đủ để lấn áp đi điều đáng ghét về nhóc. Nhưng chẳng hiểu sao 1 năm học cùng nhau cái ấn tượng đó dần tan biến từ lúc nào không biết mà thay vào đó là cái cảm giác thân thiết khó tả. Từ việc ghét thấy nhóc, ghét ngồi đối diện với nhóc, ghét tất cả nhưng bây giờ mình lại mong mỏi được đi học để thấy nhóc nhiều hơn


Năm đầu tiên đi qua năm thứ hai lại đến có thể mình cũng chẳng thích nhóc mãnh liệt như thế nếu như nhóc không quan tâm mình, không cho mình mơ mộng thật nhiều khi nhóc lén viết lên vở mình 3 chữ tiếng anh mà ngay cả người chưa đi học cũng biết “I love you”. Thường thì mình chẳng bao giờ để tâm nếu như là người con trai nào đó viết như thế và có thể mình đã phát điên với hắn khi làm bẩn vở mình nhưng chẳng hiểu, thật sự chẳng hiểu tại sao mình không làm thế mà mình cảm thấy rất vui, tuy hỏi vậy thôi chứ mình đã biết đáp án vì mình thích bạn. Một năm nữa trôi qua nhưng đó là năm mình cảm thấy tình cảm đã phát triển và mình mong năm sau đến nhanh để tình cảm ấy sẽ tiếp tục phát triển mặc dù 2 chúng ta vẫn chưa ai chịu bày tỏ nhưng...
Đã đến lúc em phải buông tay..., Chuyện tình yêu, Tình yêu -  Giới tính, buong tay, loi chua noi, bao phu nu, tinh yeu gioi tinh,
Biết bao lần mình cố giục bản thân phải nói ra tất cả rằng mình thích nhóc (Ảnh minh họa)
Năm thứ ba Nhóc đã không quan tâm mình nhiều nữa rồi. Nhóc mang sự quan tâm đó cho 1 người bạn khác vừa chuyển lớp đến. Mình đau lắm nhưng có lẽ vì mình không dễ thương, xinh đẹp, ăn nói không thu hút nên nhóc không còn dành sự quan tâm cho mình cũng đúng thôi tuy buồn nhưng chấp nhận sự thật và vì 2 chúng ta cũng chẳng phải là người yêu của nhau thì mình làm gì bây giờ. Đành ôm tình cảm đơn phương chôn chặt trong tim thôi.

Năm cuối cũng kết thúc mình không còn gặp hằng ngày nữa, mình cứ ngỡ sẽ quên được nhóc nhưng mình luôn sai lầm khi đã 6 năm trôi qua mình vẫn không thể quên nhóc được. Vì tuy không găp nhưng chúng mình vẫn giữ liên lạc cùng nhau

Nhiều lúc mình muốn quên cho xong thì nhóc lại gọi cho mình và nói nhóc đang rất buồn chuyện gia đình, mình tìm mọi cách an ủi nhóc, chia sẻ giúp nhóc vui vẻ trở lại nhưng nhóc biết không mình cũng buồn, cũng đau lắm và cũng rất cần nhóc làm điều đó. Khi mình nhớ thì nhóc không quan tâm mình, để khi mình tuyệt vọng và quyết tâm từ bỏ cái thứ tình cảm đơn phương thì nhóc lại xuất hiện. cứ thế, cứ thế mãi giống như nhóc và mình đang trốn tìm vậy. Có lẽ sáu năm là quá đủ để chờ đợi tình cảm vô vọng và việc mình làm bây giờ cũng giống như trong phim “ký ức ngọt ngào” do dương thừa lâm và la chí tường đóng vậy. Cô gái đó đã nói “đã đến lúc phải mời anh đi khỏi để cho một người khác đến ở” sau nhiều năm chờ đợi mỏi mòn và tuyệt vọng.

Đúng vậy đã đến lúc em phải buông tay rồi. Những ký ức về anh mãi mãi sẽ được em cất giữ 1 góc thật kín trong trái tim này. Chúc anh mãi hạnh phúc “nhóc” nhé

Tình đầu mãi là niềm đau..

Người ta nói “tình đầu là tình đau”, câu nói ấy không sai với tôi chút nào. Những kỉ niệm của mối tình đầu ấy mãi mãi là dằm trong tim, là sự tê tái mỗi khi đông về…
Ngày…tháng…năm….
Nếu cho thời gian quay trở lại, em sẽ vẫn nhận lời yêu anh. Cho dù, có ai đó nói em đã vội vàng trong tình yêu. Bởi vì, đơn giản chẳng qua là cú sét ái tình đã đánh trúng tim em mà thôi. Ai đó đâu thể hiểu được, mà, đôi khi tình yêu có những điều thật khó cắt nghĩa phải không anh?
Nếu cho thời gian quay trở lại, em cũng sẽ vẫn yêu anh như ngày xưa ấy. Bởi vì, đó là quãng thời gian em đã đắm mình trong men say tình yêu. Em hạnh phúc vì yêu anh và được anh yêu, anh quan tâm, chăm sóc. Em thấy mình bé nhỏ trong anh...
Nếu cho thời gian quay trở lại, em cũng vẫn sẽ yêu anh nhiều như vậy. Vì em nghĩ khi em yêu anh nhiều như thế, cho dù giờ 2 ta không ở bên nhau, nhưng rồi sẽ có lúc em cũng nhận được một tình yêu lớn từ một người đàn ông khác, không phải là anh...
Nếu cho thời gian quay trở lại, em cũng sẽ vẫn không trốn tránh buổi giao lưu ấy. Dù nó là buổi giao lưu định mệnh khiến đôi mình xa nhau. Nhưng anh có biết, nếu anh cứ như vậy, thì nếu không là buổi giao lưu hôm ấy - cũng sẽ là một buổi giao lưu nào đó, và đẩy chúng ta xa nhau. Bởi vì, có lẽ đổ tại duyên trời đi, hai ta vốn không thuộc về nhau, thì sẽ mãi chỉ là hai mảnh vỡ của hai chiếc gương khác nhau không thể ghép làm một, phải không anh?
Nếu, cho thời gian quay trở lại, em sẽ vẫn làm tất cả những gì đã dành cho anh, đơn giản chỉ bởi vì: em yêu anh, và vì nếu chỉ là nếu mà thôi, quá khứ không bao giờ quay trở lại được.
Tình đầu mãi là niềm đau.., Tình yêu -  Giới tính, Chuyen tinh yeu, chuyen tinh yeu hay nhat, chuyen tinh yeu buon nhat,
Nếu cho thời gian quay trở lại, em sẽ vẫn nhận lời yêu anh (Ảnh minh họa)
Ngày…tháng…năm….
" Ta vô tình bước qua đời nhau"....
Em vẫn nhớ cái câu thơ ấy...
Anh là em chú của đứa bạn thân cùng học cao học với em, nó cũng chỉ mới về làm dâu ở Thái Nguyên này.
Em cũng chẳng bao giờ nghĩ em sẽ yêu anh... một chiến sĩ công an.. vì em vốn dị ứng với công an.
Thế mà em lại đổ gục trước anh vào đúng cái ngày sinh nhật em, trước bó hoa hồng nhung - loài hoa em thích - loài hoa của tình yêu và trước tình yêu của anh.
Thật buồn cười phải không anh?
Thế đấy, và em đã nhận lời yêu anh.
Và mình đã có thời gian thật đẹp bên nhau, lãng mạn, cuồng say trong men tình... hai gia đình đều ủng hộ, và, nếu như, không có cái buổi ấy thì, chỉ còn vài ngày nữa thôi, bố mẹ anh sẽ chính thức lên nhà em để bàn về chuyện trăm năm của đôi mình.
Ấy thế mà anh đã nói lời xa em chỉ trước cái ngày em mong đợi ấy hai ngày không một lí do. Em bàng hoàng, em đau khổ không hiểu vì sao?
Tình đầu mãi là niềm đau.., Tình yêu -  Giới tính, Chuyen tinh yeu, chuyen tinh yeu hay nhat, chuyen tinh yeu buon nhat,
Ấy thế mà anh đã nói lời xa em chỉ trước cái ngày em mong đợi ấy hai ngày không một lí do (Ảnh minh họa)
Đôi mình đã xa nhau được 6 tháng 5 ngày rồi anh nhỉ? Nhanh quá, nhanh đến không ngờ.
Bài hát "Mơ một hạnh phúc" em hát tặng anh sau khi anh ngỏ lời yêu em, mãi mãi chỉ là Giấc mơ anh nhỉ?
Em cũng đã từng rất đau buồn, em cố quên anh, cố quên những kỉ niệm của tình yêu đầu này...
Giờ thì mình mãi mãi ở 2 phương trời xa lạ, cho dù, chỉ cần 5 phút đi xe máy là mình có thể gặp nhau. Nhưng đã mãi xa, khi mà cho đến giờ anh vẫn không nói chuyện với em anh vẫn chưa hết hiểu lầm về em.
Anh, người đàn ông đã đi qua đời em và em, người con gái đã từng đi qua đời anh sau này mình có thể làm bạn không anh?
Có lẽ là không đâu, anh nhỉ? Vì em biết, anh vẫn chưa hết hiểu lầm về em đâu. Và vì anh không muốn để ảnh hưởng đến hạnh phúc hiện tại của anh nữa – có vợ anh và đứa bé sắp sửa chào đời.
Tình đầu mãi là niềm đau.., Tình yêu -  Giới tính, Chuyen tinh yeu, chuyen tinh yeu hay nhat, chuyen tinh yeu buon nhat,
Giờ thì mình mãi mãi ở 2 phương trời xa lạ (Ảnh minh họa)
Ngày hôm qua, đến dự đám cưới cháu Quỳnh Chi, dù đã chuẩn bị tinh thần, nhưng sao con tim em vẫn loạn nhịp khi thấy anh. Chúng ta đều nhìn thấy nhau, nhưng như hai người xa lạ, đau lòng quá anh ơi – người của một thời – say đắm bên nhau. Dù trong lòng hận anh, nhủ rằng sẽ không quan tâm đến anh nữa, nhưng sao đôi mắt em vẫn luôn kiếm tìm bóng dáng anh giữa chốn đông người đến dự tiệc cưới?
Và kia, giây phút chụp ảnh đại gia đình cùng cô dâu chú rể, lòng em tái tê; hồi ấy, đám cưới cháu Ngân, em cũng là một thành viên trong bức ảnh đoàn kết như thế - bên cạnh anh... rồi đến khi giây phút trao quà cho cô dâu: “xin mời cậu mợ Cương - Nhung lên trao quà cho cô dâu...” – giọng MC cất lên, em thấy tim mình như thắt lại, tai ù đi, em cố gượng cười để giấu những giọt nước mắt đang chảy ngược vào tim.
Người yêu hỡi, xin giấu lệ sầu, khi chia tay tình đầu...”, đành thôi anh nhỉ? Anh đã buông tay em ra rồi, em sẽ phải tự mình bước đi trên con đường không anh, em đi tìm hạnh phúc bình yên cho mình. Chúc anh mãi hạnh phúc
thu thuật , giải trí
 
Toggle Footer