Thứ Tư, 17 tháng 10, 2012

Yêu có gì là vui?

Tình yêu đôi khi sẽ mang đến nhiều sầu muộn, nhưng đó là chuyện của một tương lai nào đó mờ mịt và chẳng định hình.Thì khi vẫn còn nhau, hãy cứ yêu đi, vui lắm!
Hơn một lần bạn bè nhìn tôi và hỏi rằng “yêu có gì vui?”.
Tình yêu không chỉ gắn với hạnh phúc, nụ cười, yêu thương mà còn có những hờn giận, cãi vã, bất đồng. Có như vậy mới gọi là tình yêu. Những cuộc tình êm đềm quá đôi khi lại rất buồn, bởi người ta rất dễ quen với cảm giác hạnh phúc và sẽ không thể chịu nỗi những mất mát, đau đớn khi hạnh phúc ấy bắt đầu rạn nứt.
Yêu có gì vui – khi một lần trễ hẹn, một cú điện thoại lỡ cũng khiến ta chìm trong những câu hỏi từ phía còn lại. 
Yêu có gì vui – khi phải tạm gác những cuộc hẹn cùng bạn bè mà dành thời gian cho người mình yêu. 
Yêu có gì vui – khi yêu nghĩa là đặt hạnh phúc của mình vào tay của người khác. Bạn sẽ không thể làm chủ được tất cả sự việc chung quanh mình. Và yêu, có nghĩa là chấp nhận sẽ có một rủi ro nào đó của sự chia tay. 
Yêu có gì vui – ừ thì tình yêu có quá nhiều bất trắc. Sau đó thì sao? Có chắc rằng một cuộc tình dài rồi sẽ đi đến một cái kết trọn vẹn. Người ta vẫn yêu nhau và chia tay đầy đấy thôi. 
Thế sao người ta vẫn yêu nhau?
Có lẽ, yêu đúng là chẳng có gì vui. Nhưng người ta yêu, là để không còn cô độc. Để có một bờ vai đi về mỗi khi mệt nhọc, để có một bàn tay nắm ta lại mỗi khi muốn buông xuôi, để có một ánh nhìn ấm áp khi ta tuyệt vọng. Để ta được thấy không chỉ riêng ta đang sống trong thế giới này!
Có lẽ, yêu đúng là chẳng có gì vui. Nhưng người ta yêu, là để được tha thứ. Khi một ai đó thực sự yêu ta, người sẽ luôn sẵn sàng tha thứ cho những lỗi lầm ta mắc phải dẫu là với bản thân ta, hay với người. Người có thể hờn trách ta, nhưng sẽ chẳng bao giờ oán ghét. Đơn giản, cũng giống như cách ta yêu người, người cũng yêu ta còn hơn cả chính mình nữa. 
Có lẽ, yêu đúng là chẳng có gì vui. Nhưng người ta yêu, là để được lắng nghe một ta-với đủ moi cung bậc cảm xúc, một ta-khó-chịu, một ta-yếu-ớt, hay một ta-ương-ngạnh. Ta của khi ấy dẫu chẳng là gì trong cái xã hội ồn ào ngoài kia, nhưng vẫn giữ vị trí quan trọng nhất trong thế giới của người, mỗi tâm tư ta thốt ra, dẫu chẳng ai ngoài kia để tâm, người vẫn sẽ chăm chú đón nhận, rồi đơn thuần nắm lấy tay, nhìn vào mắt ta và bảo rằng người hiểu.
Có lẽ, yêu đúng là chẳng có gì vui. Những người ta yêu, là để tìm thấy phần tốt đẹp bên trong con người mình. Những tháng ngày không có tình yêu, một ta dẫu kiêu hãnh đến đâu cũng khó thoát khỏi những hồ nghi về giá trị bản thân, để dẫu đi đâu hay làm gì, ta biết mình luôn có một phần vô cùng tốt đẹp nào đó được người cất giữ cẩn thận ở đấy.
Có lẽ, yêu đúng là chẳng có gì vui, khi đón chờ trước mắt ta là biết bao bất trắc, chông gai. Nhưng nhiều người vẫn cứ đi từ nỗi đau này sang nỗi đau khác, cốt tìm thấy cho mình một hạnh phúc đích thực, như bản năng tất yếu. Bởi vì, lý do lớn nhất khiến người ta yêu là để được yêu trở lại, thế thôi.
Tình Yêu với cái quyền năng vô hạn của mình có thể đảo tung mọi lề thói của cuộc sống, khiến nó dẫu mang bất kì cung bậc nào, buồn hay vui, đều trở nên sống động hơn. 
Người ta yêu, như một cách khẳng định cuộc sống, để mỗi buổi sáng thức dậy đều có thể hướng suy nghĩ về một người nào đó và thầm mong người ta cũng sẽ nhớ về mình, để mỗi buổi đêm có thể cầu chúc ai đó ngon giấc, để bầu trời không chỉ đơn thuần là những mảng màu xanh trắng, mà còn chất chứa cả niềm hân hoan lẫn nỗi buồn tủi, và để biết mình vẫn còn những xúc cảm mãnh liệt, vẫn đang tồn tại rất mạnh mẽ, ít nhất là trong thế giới của một người.
Mà để được hạnh phúc trong tình yêu, có cách nào khác ngoài việc yêu hết mình?
Tình yêu đôi khi sẽ mang đến nhiều sầu muộn, nhưng đó là chuyện của một tương lai nào đó mờ mịt và chẳng định hình.
Thì khi vẫn còn nhau, hãy cứ yêu đi, vui lắm!

Thứ Ba, 16 tháng 10, 2012

Thói quen yêu thương

Em đã quen với việc đi cùng ai đó trong những chiều mưa bất chợt của mùa hạ, để rồi co rúm người lại khi sấm nổ đùng đoàng, để được đưa tay ra hứng lấy từng giọt nước trong veo, mát lạnh.
Em đã quen sáng sáng tỉnh dậy nhờ tiếng chuông điện thoại đánh thức từ ai đó.
 
Em đã quen với việc mỗi khi sang đường có người nắm tay em dắt qua, không phải một mình sợ hãi ngoái nhìn từng chiếc xe lao đi vun vút qua mình.
 
Em quen ngồi sau lưng một người, cứ thế rong ruổi khắp ngõ ngách phố phường, mặc sức cho gió lùa bên tai.
 
Quen với những cái xoa đầu, vuốt ve, với nụ cười hiền hiền và chất giọng trầm ấm của ai mỗi khi em ngoan ngoãn nghe lời, những cái cốc đầu đau điếng của một chàng trai khi em làm sai một bài tập hay đọc sai một từ tiếng anh.
 
Quen với ánh mắt nghiêm khắc của ai đó mỗi lần em phạm sai lầm nhưng rồi lại cười hiền vỗ vai em: “Sai thì phải biết sửa em nhé!”…
 
Quen với việc mỗi khi ra đường có ai đó nói với mình nhớ mang theo ô vì theo dự báo thời tiết chiều về trời sẽ mưa.
Em cũng quen khi gió lạnh ùa về, có người “bắt” em phải mặc áo ấm, có ai đó quàng chiếc khăn to sụ vào cổ choán hết cả mặt mình: “Trời lạnh rồi, giữ ấm, nhé em”.
 
Em quen “được” ai đó mắng mỗi lần về muộn, để người ta phải chờ cả tiếng đồng hồ trong lo lắng, rồi xị mặt ra xin lỗi.
 
Quen với việc đi cùng ai đó trong những chiều mưa bất chợt của mùa hạ, để rồi co rúm người lại khi sấm nổ đùng đoàng, để được đưa tay ra hứng lấy từng giọt nước trong veo, mát lành.
 
Quen dựa vào đôi vai ấy mỗi khi bàn chân chùn bước, mỗi khi cảm giác mệt mỏi xâm chiếm. Em đã quen với việc được người ấy che chở và bảo vệ.
 
Em quen với bóng hình ấy, khuôn mặt ấy, nụ cười ấy, dáng đi ấy, cả mùi nắng tỏa ra từ người ấy nữa.
 
Là yêu hay là thích. Trái tim em chẳng đủ lí giải nổi. Nhưng người ấy, cứ như là một thói quen. Và con người “xa lạ” ấy, biết không?

Đó chính là anh!

Tình yêu trái mùa

Bàn số 3, hương cà phê thơm ngọt cùng bọt kem béo ngậy, cappuchino nghi ngút khói. Linh tựa một bên ghế ngắm mưa, như giật mình vì câu nói đấy, cô sững lại một lát rồi mỉm cười. Đáy mắt cô ánh lên một niềm hạnh phúc khó tả.
Linh - 22 tuổi, xinh đẹp, tài năng.
 
Linh - dịu dàng, hiền thục, gương mặt trong trẻo,thánh thiện như thiên sứ.
 
Linh – vệ tinh xung quanh rất nhiều, là niềm ngưỡng mộ của rất nhiều cô gái, là nơi săn đón của rất nhiều chàng trai.
 
Linh – ngỡ tình yêu trong mình đã chết từ bốn năm về trước.
 
Linh – từ 379 ngày biết Nam, đã nguyện yêu Nam cho đến ngày tận thế…
                                                                  ***
Highland, một chiều mưa.
 
- Anh yêu em! – Nam nói bằng tất cả sự chân thành.
 
Bàn số 3, hương cà phê thơm ngọt cùng bọt kem béo ngậy, cappuchino nghi ngút khói. Linh tựa một bên ghế ngắm mưa, như giật mình vì câu nói đấy, cô sững lại một lát rồi mỉm cười. Đáy mắt cô ánh lên một niềm hạnh phúc khó tả. 
 
Trong một tích tắc nào đó, người ta nhìn thấy cái gật đầu khe khẽ ngượng ngùng của cô gái đang mặc váy trắng. 
 
Nam cười rạng rỡ. Nụ cười ngập đầy nắng.
 
Bàn số 5, Mai vòng tay ôm lấy Nam nhẹ nhàng, ngọt ngào nói:
 
- Em cũng yêu anh!
 
Trời vẫn mưa. Chiều trôi nhanh vội vã.
                                                        
Gần một giờ sáng, gác hai của căn nhà với ban công đầy hoa, Linh đứng cạnh cửa sổ nhìn bóng tối đang bao phủ khắp nơi. Cuốn sổ nhật kí vừa được ghi thêm vài trang gấp lại đặt ngay ngắn ở ngăn kéo, nơi những tấm thiệp đầy màu sắc đề người nhận là Nam được xếp cẩn thận.
 
Ngày 17 tháng 9 năm 2012…
Nguyên bảo anh ốm, em lo lắng lắm… Em gọi cho anh mấy lần nhưng anh không bắt máy, em cũng nhắn tin cho anh nhưng không thấy anh trả lời… Anh có mệt lắm không? Anh uống thuốc đầy đủ chưa? Nhớ đừng bỏ bữa nhé… Có một cô gái rất muốn được ở cạnh lúc này, để chăm sóc cho anh đấy…
 
Ngày 16 tháng 12 năm 2012…
Hôm nay trời lạnh đấy, anh ra đường nhớ mặc ấm vào nhé. Chiếc khăn em đan tặng anh, anh nhớ quàng vào đấy… Mấy hôm nay không được gặp anh, em nhớ anh lắm… Gió mùa về, em chợt muốn người được anh nắm lấy tay là em chứ không phải người con gái khác…
 
Ngày 23 tháng 2 năm 2012…
Hôm nay được gặp anh, em vui lắm. Anh nhớ đừng thức khuya quá nhé, không tốt chút nào đâu. Gặp em, anh cứ cười như thế nhé, đáng yêu lắm… Nụ cười đó, em vẫn nằm mơ thấy hằng đêm đấy. Anh biết không?
 
 Những trang nhật kí dài thêm từng ngày, như tình yêu đầy lên từng chút một trong Linh. Linh gặp anh như định mệnh sắp đặt, và yêu anh như một lẽ hiển nhiên. Linh yêu Nam ngay từ cái nhìn đầu tiên, đó là điều chắc chắn.
 Linh biết Nam qua Nguyên – cậu bạn thân nhất của Linh. Và ngay từ lúc hai ánh mắt chạm vào nhau, Linh biết người con trai này sẽ là tình yêu của mình, ở hiện tại và mãi sau này vẫn sẽ như thế. Mỗi giọng nói, mỗi nụ cười, mỗi cử chỉ của Nam, Linh đều nhớ như in và viết vào nhật kí. Linh muốn lưu lại mà không bỏ lỡ bất cứ một khoảnh khắc nào được ở gần Nam. 
 
Ở bên Nam, Linh thấy mình có thừa sự mạnh mẽ, và thừa niềm tin yêu với cuộc sống để vượt qua những khoảng tối trước đây. Bên Nam, Linh thấy mình chẳng còn bé nhỏ, thấy mình như được tiếp thêm mọi thứ để vững vàng hơn trên bàn chân của chính mình… 
 
Nam như mặt trời, và Linh như ốc đảo bé nhỏ cần được sưởi ấm…
 
Vạn vật đều cần ánh nắng của mặt trời để tồn tại, nhưng, mặt trời vẫn chỉ tỏa sáng như một bản năng…
Nam yêu thương và quan tâm Linh bằng sự chân thành mà anh có, nhưng tất cả chỉ dừng lại như cách một người anh trai đối xử với em gái mình. Và hình như anh không muốn tình cảm này được đẩy đi xa hơn nữa. Anh biết tình cảm của Linh dành cho mình, và đã không dưới một lần anh nói với cô rằng người anh yêu không phải cô. Nhưng Linh vẫn thế, vẫn tìm cách được ở gần anh lúc nào có thể, vẫn quan tâm anh thật đủ đầy… Nam thấy mình có lỗi, vì anh sẽ khiến Linh bị tổn thương, vào một ngày nào đó…
 
Và cũng có thể, vào một ngày nào đó, anh lại bị chính Linh làm cho tổn thương…
 
                                                                      ****                                                                 
- Nguyên, qua nhà chở tao đi chơi.
 
Linh gọi cho Nguyên, và chưa đầy 15 phút sau đã có tiếng xe máy đỗ xịch dưới cửa nhà.
 
 Nguyên quả thực là cậu bạn tuyệt vời nhất mà Linh biết. Sau một vài chuyện không hay đã xảy ra, Nguyên vẫn ở cạnh Linh như một lá chắn, và như một điểm tựa. Với Linh, Nguyên thân thiết như ruột thịt, tựa như dòng máu đỏ đang chảy trong cơ thể mình vậy. Linh chưa bao giờ giấu Nguyên bất cứ một cái gì, ở bên Nguyên, Linh khóc, rồi cười hồn nhiên như một đứa trẻ. Nguyên quan trọng với Linh, quan trọng như chính việc Linh yêu Nam, dù Nguyên phản đối…
 
- Mình đi đâu đây?
 
- Mua quà sinh nhật cho Nam. Sắp đến sinh nhật anh ấy rồi.
 
- Vậy thì đi.
Nguyên gượng cười thật tươi, cố nén tiếng thở dài thật nhẹ rồi phóng vút đi như muốn nhờ gió che nét mặt ảo não của mình để Linh không nhìn thấy. Linh vẫn tươi cười sau xe, vẫn nói không ngừng nghỉ về Nam như một đề tài không bao giờ bị mất cảm hứng. Nguyên vẫn tỏ ra hào hứng nghe Nguyên nói, thỉnh thoảng lại chọc cho cô bạn cùng cười. Dù hơn ai hết, Nguyên đang rất buồn vì niềm vui của Linh. Và anh cũng chính là người hiểu rõ nhất tình cảm của Nam dành cho Linh, và ngược lại.
 
Nhiều khi, Nguyên thấy mình thật ích kỉ, nhưng, Linh còn quan trọng hơn cái sự ích kỉ ấy gấp vạn lần…
 
                                                                      ****
Những cơn mưa đêm vẫn dai dẳng, như nỗi lòng của cô gái đang yêu ngày càng đầy thêm…
“Nam ạ, em yêu anh, dù em biết người anh yêu là một người khác. Nhưng em vẫn vui, vẫn rất vui, vì hạnh phúc của anh cũng là hạnh phúc của em, và mãi là như thế… Có thể bàn tay anh thuộc về người con gái khác, không phải em. Trái tim anh hướng về người khác, cũng không phải em. Nhưng, nó đã từng là của em, ở những ngày rước, những ngày rất xa, những ngày đã thật khác…
 
Bốn năm rồi? Em có tính nhầm không?...”
 
Những dòng nhật kí dài thêm theo nước mắt, ướt sũng một nỗi đau…
1 giờ sáng. 
 
“Notice me, take my hand 
Why are we strangers when 
Our love is strong 
Why carry on without me"
 
Tiếng chuông điện thoại kêu lên, Nam is calling…
 
- Alo, em nghe – Linh không giấu được niềm sung sướng.
 
- Anh đây, em xuống nhà đi, anh chờ. – Nam nói hơi ngắt quãng.
 
Linh gần như lao ngay xuống nhà, bất ngờ xen lẫn với lo lắng, “không biết có chuyện gì mà anh ấy đến tìm mình giờ này?”
 
- Anh có chuyện gì… - Linh nói khi vừa trông thấy Nam.
 
Chưa kịp để Linh nói hết câu, Nam đã ôm Linh vào lòng. Cái ôm chặt đến nỗi Linh không thở được:
 
- Anh yêu em!
 
Nói rồi, Nam đặt một nụ hôn lên môi Linh. Nụ hôn ướt mưa, ướt cả nước mắt. Linh đứng sững, choáng váng trước mọi thứ đang diễn ra. Cô nghe môi mình có vị đắng… Một hình ảnh bốn năm trước bất chợt ùa về trong tâm trí Linh.
Mưa vẫn rơi. Hương rượu nồng thoang thoảng trong không khí…
 
                                                                        ****
Linh ngồi lặng trước ly café chưa kịp uống thử. Nguyên ngồi đối diện, lo lắng quan sát Linh nhưng không nói gì. Hàng mi buồn rủ xuống đôi mắt thâm trũng đi vì thiếu ngủ, đôi môi khô khốc. Nguyên thấy tim mình như có ai đang cào xé thật sâu. 3 giờ đồng hồ trôi qua, quán dần vắng khách, nhưng Linh vẫn thế.
 
- Nam hôn tao…
-…
- Và anh ấy nói anh ấy yêu tao.
 
Linh nói với gương mặt không thể lạnh lùng hơn. Từng câu, từng chữ thốt ra nhẹ bẫng.
 
- Tao phải làm gì?
 
Nước mắt rơi lã chã trên khuôn mặt Linh. Ly café sóng sánh.
 
- Mày có yêu Nam không? – Nguyên hỏi.
 
- Tao có… - Linh ngập ngừng.
 
- Yêu Nam, hay yêu hình hài của Tú trên con người Nam?
 
Linh sững người nhìn Nguyên. Nước mắt lại rơi.
 
                                                                        ****
- Anh Nam, em có chuyện muốn hỏi anh! – Nguyên gọi điện cho Nam.
 
Cả hai hẹn nhau ở Lee’s café. 
 
- Em biết chuyện gì đã xảy ra với Linh. Và em muốn hỏi tại sao anh lại làm thế!
Không biết cả hai đã nói với nhau những gì, và nói với nhau trong bao lâu. Chỉ biết khi kết thúc cuộc trò chuyện từ lâu, Nam vẫn thẫn thờ…
                                                                      ****
- Tối mai đến mừng sinh nhật anh nhé! Anh có chuyện muốn nói với em! – Nam nhắn tin.
 
Linh do dự. Từ buổi tối hôm đó, Nam và cô chưa gặp nhau và cũng không nói chuyện với nhau. Linh gọi điện hỏi Nguyên, xem mình phải làm sao. Anh bảo cô nên đi. 
 
Buổi tiệc sinh nhật tại nhà Nam, những người có mặt đều là những người quen thân với anh. Nam vốn không thích sự ồn ào, nên không mời nhiều người đến. Linh chọn cho mình chiếc váy trắng, trang điểm nhẹ nhàng, rồi cùng đến với Nguyên. Hôm nay, trông cô thật xinh, như một nàng thiên sứ.
 
Lúc đến nơi, Linh chào hỏi mọi người rồi tìm Nam đến đưa cho anh món quà cô đã dày công chuẩn bị. Anh đang chuẩn bị cắt bánh và mời rượu mọi người. Nam vẫn nói chuyện với cô khá bình thường.
 
- Đợi anh đến cuối buổi nhé!
 
Chai sâm – panh được mở ra, mọi người cùng uống với nhau thật vui vẻ. Bất chợt đèn tắt, mọi người chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì Mai xuất hiện với cây đàn violin trên tay. Khúc vĩ cầm ngọt ngào được xướng lên, đôi tay cô uyển chuyển, mềm mại đung đưa cây vĩ. Mọi người đứng lặng cùng nhau thưởng thức. Một món quà tuyệt vời cho người mà cô yêu.
 
Khúc nhạc kết thúc, mọi người vỗ tay nhiệt liệt. Nam ôm lấy Mai, gương mặt hai người ánh lên vẻ hạnh phúc.
 
- Hôn đi, hôn đi!
 
Một người bạn lên tiếng, và rồi tất cả mọi người cùng đồng thanh. Mai nhìn Nam ngượng ngùng. Nam cười với bạn bè, rồi nhẹ nhàng vuốt tóc Mai, và đặt lên môi cô một nụ hôn mà bất cứ cô gái nào đứng đấy cũng phải ghen tị. Ánh nến sáng lung linh, đôi tình nhân đang tận hưởng giây phút ngọt ngào và lãng mạn nhất.
 
Mọi người vỗ tay còn lớn hơn trước, ánh mắt ai cũng lấp lãnh niềm vui, trừ Linh, và Nguyên.
 
Khoảnh khắc đôi môi Nam chạm vào Mai, Linh nghe như thời gian muốn đứng lại, mọi thứ quay cuồng và trống rỗng. Linh gần như khuỵu xuống, cô thấy mình không còn đủ sức lực để đứng vững nữa. Đôi môi đó, ánh mắt đó, khuôn mặt đó, bàn tay đó, nụ hôn đó, chẳng phải đã từng là của Linh sao? Linh cắn môi mình đến bật máu, vài giọt máu đỏ vương lên chiếc váy trắng tinh khôi…
 
Hình ảnh buổi tối hôm đó lại bủa vây lấy tâm trí Linh, cùng hình ảnh của một người con trai khác nữa…
 
“Yêu Nam, hay yêu hình hài của Tú trên con người Nam?” – Câu nói của Nguyên khiên trái tim Linh đau thắt.
 
                                                             ***
Bốn năm trước.
 
Căn phòng trắng toát ngập mùi thuốc sát trùng ám ảnh của bệnh viện. Tú nằm đó, điềm nhiên, thanh thản. Chiếc chăn mỏng ngay ngắn ở trên người anh. Một nụ cười phảng phất trên gương mặt đang nhắm nghiền mắt. Khó có ai biết rằng, chàng trai trẻ này đã vĩnh viễn ra đi về một thế giới khác.
 
Người ta không cho Linh đến dự đám tang của anh, vì sợ cô sẽ không chịu nổi cú sốc đó. Sau cái chết của Tú – tình yêu đầu của Linh, cô suy sụp hoàn toàn. Nhiều ngày liền, Linh không thể chợp mắt. Nước mắt và nỗi đau quấn quýt lấy cô từng đêm. Mọi thứ với cô bỗng hóa thành vô nghĩa khi cô mất anh, cho tới khi Linh gặp Nam – chàng trai giống Tú đến lạ.
 
Linh nghĩ như mình đã được hồi sinh, như được trở về từ cõi chết. Linh làm hết mọi cách để được ở cạnh Nam, để được chăm sóc Nam, để được thấy khuôn mặt đó mỉm cười, để được thấy hình ảnh mình trong ánh mắt của người đó… như cái ngày Tú còn sống. Nguyên vẫn ở cạnh Linh, và hơn ai hết, anh biết rằng, Linh chỉ yêu cái bóng của Tú trong con người Nam…
Nguyên chỉ trách mình bất lực vì không thể kéo Linh ra khỏi nỗi ám ảnh đó, chỉ trách mình không đủ dũng cảm để đánh Linh một cái thật đau cho cô tỉnh giấc khỏi nỗi đau đã kéo dài bốn năm.
 
Nguyên sợ mình sẽ làm tổn thương Linh. Nguyên cũng sợ Nam sẽ làm tổn thương Linh. Và hơn ai hết, Nguyên sợ Linh đang tự làm đau chính mình…
 
Những dòng nhật kí của Linh…
 
Ngày 17 tháng 9 năm 2012…
Nguyên bảo anh ốm, em lo lắng lắm… Em gọi cho anh mấy lần nhưng anh không bắt máy, em cũng nhắn tin cho anh nhưng không thấy anh trả lời… Anh có mệt lắm không? Anh uống thuốc đầy đủ chưa? Nhớ đừng bỏ bữa nhé… Có một cô gái rất muốn được ở cạnh lúc này, để chăm sóc cho anh đấy…
Anh đừng để cơ thể của anh ấy bị ốm, em không muốn thấy anh ấy gầy đi đâu… Em không muốn lại gặp anh ở bệnh viện, em không muốn anh ấy lại bị cướp đi thêm lần nữa đâu…
 
Ngày 16 tháng 12 năm 2012…
Hôm nay trời lạnh đấy, anh ra đường nhớ mặc ấm vào nhé. Chiếc khăn em đan tặng anh, anh nhớ quàng vào đấy… Mấy hôm nay không được gặp anh, em nhớ anh lắm… Gió mùa về, em chợt muốn người được anh nắm lấy tay là em chứ không phải người con gái khác…
Bàn tay em đã được nắm lấy từ bốn năm trước, cũng lạnh như tay anh… Anh phải giữ ấm mình đấy, đừng để anh ấy lạnh… Lâu rồi, em không được trông thấy gương mặt anh, Tú ơi…
 
Ngày 23 tháng 2 năm 2012…
Hôm nay được gặp anh, em vui lắm. Anh nhớ đừng thức khuya quá nhé, không tốt chút nào đâu. Gặp em, anh cứ cười như thế nhé, đáng yêu lắm… Nụ cười đó, em vẫn nằm mơ thấy hằng đêm đấy. Anh biết không?
Bốn năm trước, và mãi sau này, nụ cười đấy vẫn sẽ là của em, có được không?...
                                                                         ****
 
“Anh thực sự xin lỗi em về chuyện của hôm trước. Hôm đấy, Mai đòi chia tay, anh buồn quá, nên đã uống quá chén… Anh nhớ mình đã đến nhà em, rồi mọi chuyện thế nào anh cũng không biết rõ nữa… Nhưng anh xin lỗi em, nếu đã làm gì quá đáng… Bây giờ, anh với Mai đã bình thường trở lại rồi. Buổi sinh nhật đấy, anh đã định nói rõ ràng với em, nhưng em về sớm quá… Linh ơi, tha thứ cho anh nhé! Dù thế nào, em vẫn là em gái tốt của anh! Xin lỗi em vì tất cả!
Và anh, không phải là người con trai đó!”
 
Những dòng tin nhắn của Nam gửi đến, Linh đọc đi đọc lại đến ngàn lần. Cô lấy bức ảnh của Tú ra, đặt cạnh tấm hình của Nam… Hai gương mặt giống nhau đến ngỡ ngàng, nhưng tình cảm dành cho cô lại quá khác lạ… Linh đặt tay lên vết cắn của môi mình, cảm giác vẫn còn đau và xót lắm. Nhưng, có lẽ, Linh hiểu mình sẽ phải làm gì…
 
Buổi tối hôm đó, Linh đốt hết những trang nhật kí, những tấm thiệp đã rõng rã viết từ 379 ngày biết Nam. Mọi thứ hóa tro tàn, nước mắt trên khóe mi cô cũng đã khô lại…
 
- Em vừa đốt tình yêu trái mùa của mình thành tro. Từ ngày mai, mọi chuyện sẽ khác…
 
Một tin nhắn được gửi từ điện thoại Linh sang cho Nam. 
 
Tối hôm đó …
 
Nam trằn trọc mãi về những chuyện đã xảy ra…
 
Còn Linh, cô dành suốt đêm để thu dọn những mảng tro tàn…
 
Và Nguyên, anh đang chuẩn bị cho một ngày mới, biết đâu, anh có thể có được người mà mình yêu…

 

 

Vì em tự làm mình đau

Vì lời chia tay chưa nói nên em chẳng thể bước đi con đường mới mà cứ lẳng lặng đứng đó ngắm nhìn anh từ xa thật xa…
Anh biết không...

Đau đớn nhất không phải là nói ra lời chia tay mà là sự ra đi trong im lặng khiến em đi qua nhiều năm dài mà chẳng biết bến bờ đó có còn thuộc về mình nữa hay không…
 
Vì lời chia tay chưa nói nên ta có thể nói với nhau bao lời nhưng chẳng một lần gặp lại…có lẽ ta sợ ánh nhìn trong mắt nhau…
 
Nhưng có lẽ mỗi mình em mãi ngây ngô như thế…
 
Sự thật là anh đã ra đi lạnh lùng nhất có thể…
 
Anh ra đi như một cơn gió thổi tung cánh cửa giữ những hạnh phúc, mọi thứ ùa ra và tan nhanh trên khoảng trời cao lồng lộng để em co quắp tự ôm lấy mình…
 
Anh chỉ tìm về em mỗi khi anh mệt mỏi hay thất bại …
 
Khi anh trượt dài trong những cơn say…
 
Khi cô đơn chẳng ai kề cạnh
 
Anh tìm chỉ về em như điều cứu rỗi cuối cùng vì anh luôn biết rõ em luôn đứng mãi một chỗ để đợi anh…
Em đã từng rất giận anh và hận anh hơn mọi thứ trên đời…
Nhưng sau những ngày tự hành hạ và bỏ mặc bản thân, em nhận ra tình yêu nơi em còn lớn lao hơn ngàn lần những uất ức đau đớn mà anh dành cho em, bao la hơn muôn ngàn lần nỗi buồn mà anh dành cho em…
 
Nên em thôi trách mình, em học cách tha thứ cho bản thân mình vì đã yêu anh quá nhiều, yêu anh hơn cả bản thân mình…
 
Cũng đến lúc em và cuộc đời học cách tha thứ cho nhau…
 
Em sẽ thôi trách móc cuộc đời sao quá nghiệt ngã đẩy anh ra xa em…
 
Em sẽ thôi giận hờn cuộc đời không cho ta bên nhau đi đến cuối con đường…
 
Vì em hiểu mọi việc xảy ra đều có lí do của nó mà chúng ta chẳng thể nào tránh được...
 
Như việc anh rời xa em hay như việc em yêu anh…
 
Yêu anh là lựa chọn của em, nào có điều gì ép buộc em, mà đó là con đường em quyết định bước đi...

Đâu thể đổ lỗi cho anh hay cuộc đời vì khi yêu một người là ta đã cho họ quyền làm tổn thương ta mà…
 
Nhưng  giá như anh nói một lời dẫu là chia li …
 
Giá như anh nói một lời dẫu là “Mình chia tay nhau đi”
 
Rồi em với anh cùng đi về hai hướng khác… thì hẳn lòng em đã nhẹ nhõm hơn…
 
Những lời chưa nói ấy níu giữ bước chân em lại với ngày dài tháng rộng...
 
Những lời chưa nói ấy em tự ảo tưởng mênh mông cứ ngỡ là hơi ấm còn đây...
 
Những lời chưa nói ấy vô hình mà như lưỡi dao cứa nát vào tim…
 
Những lời chưa nói ấy như sóng biển theo gió buốt lòng em… 
 
Có phải em đang tự làm đau mình, đúng không anh…?


Thứ Hai, 15 tháng 10, 2012

Nếu chỉ còn một ngày để sống...

Chúng ta vẫn thường tiếc nuối về quá khứ, hò hẹn với hiện tại và lãng quên những ngày mai...
Nếu hôm nay là ngày cuối cùng, thì ngày mai sẽ chỉ còn trong tưởng tượng…
 
Ngày mai, không biết rằng hoa có sẽ nở, gió có sẽ reo, và nắng có sẽ vàng…
 
Ngày mai, không biết biển có ôm ấp hoài con sóng, mây và núi có còn lững thững bên nhau và đường chân trời có còn xa hoài tít tắp…
 
Ngày mai . . .
 
Không biết con có còn được về bên mẹ?
 
Và rồi đôi bạn có còn sánh bước bên nhau?
 
Hay đôi tình nhân có còn chia chung một bờ vai để nương tựa…?
 
Chúng ta vẫn thường tiếc nuối về quá khứ, hò hẹn với hiện tại và lãng quên những ngày mai. Trên những bước đường vội vã, ta vô tình đi lướt qua vẻ đẹp đã bao lâu chờ đợi mà không chút đoái hoài, lẳng lặng bước trôi cho trong lòng không gợn sóng. 
Ta ngại ngùng một lời yêu dành trao bố mẹ, e ấp những nhịp chân sánh bước bạn hiền, nhút nhát cái siết chặt tay cho người thương ấm áp. Ta đang vô tâm hay vô tư quá mức đến nỗi lãng quên cả chữ yêu thương?
 
Ngày hôm nay, đàn chim vẫn hát ca, mặt trời vẫn tỏa nắng, gió vẫn cứ thì thào và mưa thì vẫn bất chợt. Ngày hôm nay, vạn vật vẫn chuyển động, đẹp và đẹp, vì đây vẫn là một ngày để sống. Đôi khi, ta tự đặt mình trong áp lực để rồi thấu hiểu tổn thương và hối tiếc. 
 
Nếu hôm nay là ngày cuối cùng để sống, thì hôm qua sẽ không còn tiếc nuối và ngày mai sẽ không còn tổn thương.
 
Nếu hôm nay là ngày cuối cùng để sống :
 
Cậu con trai sẽ tìm về với mẹ, nơi tình thương đã lâu rồi đóng bụi mịt mờ thời gian, nơi hơi thở trẻ thơ đã lạnh vùi trên những khung trời kí ức.
 
Hai người bạn sẽ dắt bước nhau đi những con đường đã quen lắm ngày qua ngày, những hờn giận nhỏ nhen sẽ lùi về để vững chắc lòng tin dìu đường ta bước.
 
Cô gái sẽ lại tựa đầu vào vai chàng trai mà thủ thỉ, mà hít hà hơi ấm tưởng chừng đã bỏ quên vì ngày trôi vội vã ta vô tình đi lướt qua nhau.
 
Nhiều khi, con người bước trên đường và tự rối rắm bằng hai câu hỏi : “mình đã chọn đúng con đường chưa ?” và “phía cuối con đường kia có gì đang chờ đợi ?”. 
 
Cứ thế, ta bước e dè, ngần ngại rồi đôi khi không đủ vững tin nên vấp ngã, thi thoảng lại quá chậm để theo đuổi một thú vị vụt qua. Trên con đường ta đang bước, dù chông gai hay trải đầy hoa hồng, dù nắng ấm hay mưa giông, thì dẫu sao – đó vẫn là một con đường ta đã chọn. 
 
Bước đi, cho đôi chân thêm vững vàng, cho trái tim thêm cháy bỏng. 
 
Bước đi, ta ngại chi vòng lẩn quẩn của thời gian. 
 
Nếu chỉ còn một ngày để sống, thì con đường này ngày mai sẽ không còn dấu chân ta bước, ở lại đây chỉ là những tiếc nuối…
 
Một ngày, ta sống cho trọn vẹn một ngày, sống với tất cả đam mê và nhiệt huyết, thì đó là một ngày đáng sống. Cuộc sống không cho ta quyền lựa chọn quá khứ và quyết định tương lai. 
 
Cuộc sống chỉ cho ta quyền sống thật tốt cho hiện tại, để khi ngày mai có ra sao thì ngày hôm nay cũng là một ngày đáng trân trọng.
 
Tuổi trẻ, sống bằng trái tim cháy bỏng…
 
Tuổi trẻ, sống bằng nhiệt huyết trào dâng…
 
Và chúng ta, sống hết mình cho ngày hôm nay với những khát khao cống hiến…
 
Hãy sống như lức nào ta cũng chỉ có hôm nay là ngày cuối cùng để sống…

Nếu một ngày em mệt mỏi vì yêu anh...

Em có thể sẽ bước đi trên một con đường mới khiến em an nhiên, sẽ ở bên người cho em những xúc cảm ngọt ngào của hạnh phúc. Em có thể ra đi, nhưng xin em, đừng đi mãi mãi…
Có một ngày, anh biết, bàn tay em sẽ chối từ nắm lấy tay anh dù là trong rét lạnh…
Có một ngày, anh biết, em sẽ hờ hững trong vòng tay anh, dù là một cái ôm từ đằng sau thật chặt như ngày xưa em từng thích…
Có một ngày, anh biết, nước mắt em rơi sẽ không còn vị mặn bởi những phai nhạt từng ngày của yêu thương…
Có một ngày, anh biết, em sẽ thôi không dỗi hờn, không oán trách những phút vô tâm ngốc nghếch đến đáng trách của anh…
Có một ngày, anh biết, em sẽ không thấy mình còn cảm thấy lạc lõng trong trái tim anh nữa…

Vì em đã lựa chọn bước đi…
Có một ngày, anh biết, em sẽ thôi không còn tự hỏi mình liệu tình yêu anh dành cho em đã lớn đến bao nhiêu nữa…
Bởi ngày đó, anh hiểu, em đã mệt mỏi vì yêu anh…
Anh nhìn sâu vào đáy mắt em và nhận ra một điều chưa bao giờ em nói, rằng “Em muốn dừng lại, sau những gì đã qua…”.
Bàn tay em đã muốn buông lơi để nắm lấy một bàn tay khác.
Trái tim em đã lỗi nhịp để gọi một cái tên khác, không còn là anh.
Những vô tâm, những hẫng hụt, những khoảng trống lòng… đã vô tình đẩy mình đi xa nhau. Cả hai chúng ta đang dần dần cô đơn trong những yêu thương mà anh và em từng có…
Nếu một ngày em mệt mỏi vì yêu anh, hãy nói anh nghe… 
Đừng âm thầm chịu đựng những phút giây bên nhau mà lặng yên đến ngột ngạt. Đừng để tình yêu từng ngày trôi qua một cách nặng nề và gò bó…
 Bởi những yêu thương mình từng có đã thật đậm, thật sâu… 
Đừng khóc một mình, buồn một mình, thương mong một mình… 
Hãy nhớ, bản thân mình cũng rất đáng được trân trọng, nâng niu…
Nếu một ngày em quá mệt vì phải yêu anh, thì anh, sẽ buông tay em ra như chưa từng được nắm lấy…
 Con tim có những lý lẽ riêng của nó, cả anh và em đều không có quyền trói buộc những điều đó trong những thứ chỉ na ná tình yêu…
Và hôm nay, anh đã buông tay em ra rồi đấy. 
Em có thể sẽ bước đi trên một con đường mới khiến em an nhiên, sẽ ở bên người cho em những xúc cảm ngọt ngào của hạnh phúc tròn đầy. Em  có thể ra đi, nhưng anh xin em đừng đi mãi…
Bởi những ngày không em…
Liệu đã quá muộn màng khi đến lúc ta xa nhau anh mới biết, với anh, em đã là tất cả. Và sẽ mãi là tất cả, chỉ của riêng anh…
Nếu một ngày em quá mệt vì phải yêu anh, hãy đi thật xa và anh sẽ không níu kéo. Vì anh tin có một ngày em sẽ quay lại, khi em đã quá mệt vì phải ở xa anh…
Bởi định mệnh đã lựa chọn em – ngay từ lúc bắt đầu – sẽ là yêu thương của anh mãi mãi – cho đến sau này, cho đến cuối con đường…
Anh sẽ chờ, sẽ đợi, dù nắng, dù mưa… đến khi em trở về!
thu thuật , giải trí
 
Toggle Footer