Thứ Tư, 17 tháng 10, 2012

Yêu có gì là vui?

Tình yêu đôi khi sẽ mang đến nhiều sầu muộn, nhưng đó là chuyện của một tương lai nào đó mờ mịt và chẳng định hình.Thì khi vẫn còn nhau, hãy cứ yêu đi, vui lắm!
Hơn một lần bạn bè nhìn tôi và hỏi rằng “yêu có gì vui?”.
Tình yêu không chỉ gắn với hạnh phúc, nụ cười, yêu thương mà còn có những hờn giận, cãi vã, bất đồng. Có như vậy mới gọi là tình yêu. Những cuộc tình êm đềm quá đôi khi lại rất buồn, bởi người ta rất dễ quen với cảm giác hạnh phúc và sẽ không thể chịu nỗi những mất mát, đau đớn khi hạnh phúc ấy bắt đầu rạn nứt.
Yêu có gì vui – khi một lần trễ hẹn, một cú điện thoại lỡ cũng khiến ta chìm trong những câu hỏi từ phía còn lại. 
Yêu có gì vui – khi phải tạm gác những cuộc hẹn cùng bạn bè mà dành thời gian cho người mình yêu. 
Yêu có gì vui – khi yêu nghĩa là đặt hạnh phúc của mình vào tay của người khác. Bạn sẽ không thể làm chủ được tất cả sự việc chung quanh mình. Và yêu, có nghĩa là chấp nhận sẽ có một rủi ro nào đó của sự chia tay. 
Yêu có gì vui – ừ thì tình yêu có quá nhiều bất trắc. Sau đó thì sao? Có chắc rằng một cuộc tình dài rồi sẽ đi đến một cái kết trọn vẹn. Người ta vẫn yêu nhau và chia tay đầy đấy thôi. 
Thế sao người ta vẫn yêu nhau?
Có lẽ, yêu đúng là chẳng có gì vui. Nhưng người ta yêu, là để không còn cô độc. Để có một bờ vai đi về mỗi khi mệt nhọc, để có một bàn tay nắm ta lại mỗi khi muốn buông xuôi, để có một ánh nhìn ấm áp khi ta tuyệt vọng. Để ta được thấy không chỉ riêng ta đang sống trong thế giới này!
Có lẽ, yêu đúng là chẳng có gì vui. Nhưng người ta yêu, là để được tha thứ. Khi một ai đó thực sự yêu ta, người sẽ luôn sẵn sàng tha thứ cho những lỗi lầm ta mắc phải dẫu là với bản thân ta, hay với người. Người có thể hờn trách ta, nhưng sẽ chẳng bao giờ oán ghét. Đơn giản, cũng giống như cách ta yêu người, người cũng yêu ta còn hơn cả chính mình nữa. 
Có lẽ, yêu đúng là chẳng có gì vui. Nhưng người ta yêu, là để được lắng nghe một ta-với đủ moi cung bậc cảm xúc, một ta-khó-chịu, một ta-yếu-ớt, hay một ta-ương-ngạnh. Ta của khi ấy dẫu chẳng là gì trong cái xã hội ồn ào ngoài kia, nhưng vẫn giữ vị trí quan trọng nhất trong thế giới của người, mỗi tâm tư ta thốt ra, dẫu chẳng ai ngoài kia để tâm, người vẫn sẽ chăm chú đón nhận, rồi đơn thuần nắm lấy tay, nhìn vào mắt ta và bảo rằng người hiểu.
Có lẽ, yêu đúng là chẳng có gì vui. Những người ta yêu, là để tìm thấy phần tốt đẹp bên trong con người mình. Những tháng ngày không có tình yêu, một ta dẫu kiêu hãnh đến đâu cũng khó thoát khỏi những hồ nghi về giá trị bản thân, để dẫu đi đâu hay làm gì, ta biết mình luôn có một phần vô cùng tốt đẹp nào đó được người cất giữ cẩn thận ở đấy.
Có lẽ, yêu đúng là chẳng có gì vui, khi đón chờ trước mắt ta là biết bao bất trắc, chông gai. Nhưng nhiều người vẫn cứ đi từ nỗi đau này sang nỗi đau khác, cốt tìm thấy cho mình một hạnh phúc đích thực, như bản năng tất yếu. Bởi vì, lý do lớn nhất khiến người ta yêu là để được yêu trở lại, thế thôi.
Tình Yêu với cái quyền năng vô hạn của mình có thể đảo tung mọi lề thói của cuộc sống, khiến nó dẫu mang bất kì cung bậc nào, buồn hay vui, đều trở nên sống động hơn. 
Người ta yêu, như một cách khẳng định cuộc sống, để mỗi buổi sáng thức dậy đều có thể hướng suy nghĩ về một người nào đó và thầm mong người ta cũng sẽ nhớ về mình, để mỗi buổi đêm có thể cầu chúc ai đó ngon giấc, để bầu trời không chỉ đơn thuần là những mảng màu xanh trắng, mà còn chất chứa cả niềm hân hoan lẫn nỗi buồn tủi, và để biết mình vẫn còn những xúc cảm mãnh liệt, vẫn đang tồn tại rất mạnh mẽ, ít nhất là trong thế giới của một người.
Mà để được hạnh phúc trong tình yêu, có cách nào khác ngoài việc yêu hết mình?
Tình yêu đôi khi sẽ mang đến nhiều sầu muộn, nhưng đó là chuyện của một tương lai nào đó mờ mịt và chẳng định hình.
Thì khi vẫn còn nhau, hãy cứ yêu đi, vui lắm!

Thứ Ba, 16 tháng 10, 2012

Thói quen yêu thương

Em đã quen với việc đi cùng ai đó trong những chiều mưa bất chợt của mùa hạ, để rồi co rúm người lại khi sấm nổ đùng đoàng, để được đưa tay ra hứng lấy từng giọt nước trong veo, mát lạnh.
Em đã quen sáng sáng tỉnh dậy nhờ tiếng chuông điện thoại đánh thức từ ai đó.
 
Em đã quen với việc mỗi khi sang đường có người nắm tay em dắt qua, không phải một mình sợ hãi ngoái nhìn từng chiếc xe lao đi vun vút qua mình.
 
Em quen ngồi sau lưng một người, cứ thế rong ruổi khắp ngõ ngách phố phường, mặc sức cho gió lùa bên tai.
 
Quen với những cái xoa đầu, vuốt ve, với nụ cười hiền hiền và chất giọng trầm ấm của ai mỗi khi em ngoan ngoãn nghe lời, những cái cốc đầu đau điếng của một chàng trai khi em làm sai một bài tập hay đọc sai một từ tiếng anh.
 
Quen với ánh mắt nghiêm khắc của ai đó mỗi lần em phạm sai lầm nhưng rồi lại cười hiền vỗ vai em: “Sai thì phải biết sửa em nhé!”…
 
Quen với việc mỗi khi ra đường có ai đó nói với mình nhớ mang theo ô vì theo dự báo thời tiết chiều về trời sẽ mưa.
Em cũng quen khi gió lạnh ùa về, có người “bắt” em phải mặc áo ấm, có ai đó quàng chiếc khăn to sụ vào cổ choán hết cả mặt mình: “Trời lạnh rồi, giữ ấm, nhé em”.
 
Em quen “được” ai đó mắng mỗi lần về muộn, để người ta phải chờ cả tiếng đồng hồ trong lo lắng, rồi xị mặt ra xin lỗi.
 
Quen với việc đi cùng ai đó trong những chiều mưa bất chợt của mùa hạ, để rồi co rúm người lại khi sấm nổ đùng đoàng, để được đưa tay ra hứng lấy từng giọt nước trong veo, mát lành.
 
Quen dựa vào đôi vai ấy mỗi khi bàn chân chùn bước, mỗi khi cảm giác mệt mỏi xâm chiếm. Em đã quen với việc được người ấy che chở và bảo vệ.
 
Em quen với bóng hình ấy, khuôn mặt ấy, nụ cười ấy, dáng đi ấy, cả mùi nắng tỏa ra từ người ấy nữa.
 
Là yêu hay là thích. Trái tim em chẳng đủ lí giải nổi. Nhưng người ấy, cứ như là một thói quen. Và con người “xa lạ” ấy, biết không?

Đó chính là anh!

Tình yêu trái mùa

Bàn số 3, hương cà phê thơm ngọt cùng bọt kem béo ngậy, cappuchino nghi ngút khói. Linh tựa một bên ghế ngắm mưa, như giật mình vì câu nói đấy, cô sững lại một lát rồi mỉm cười. Đáy mắt cô ánh lên một niềm hạnh phúc khó tả.
Linh - 22 tuổi, xinh đẹp, tài năng.
 
Linh - dịu dàng, hiền thục, gương mặt trong trẻo,thánh thiện như thiên sứ.
 
Linh – vệ tinh xung quanh rất nhiều, là niềm ngưỡng mộ của rất nhiều cô gái, là nơi săn đón của rất nhiều chàng trai.
 
Linh – ngỡ tình yêu trong mình đã chết từ bốn năm về trước.
 
Linh – từ 379 ngày biết Nam, đã nguyện yêu Nam cho đến ngày tận thế…
                                                                  ***
Highland, một chiều mưa.
 
- Anh yêu em! – Nam nói bằng tất cả sự chân thành.
 
Bàn số 3, hương cà phê thơm ngọt cùng bọt kem béo ngậy, cappuchino nghi ngút khói. Linh tựa một bên ghế ngắm mưa, như giật mình vì câu nói đấy, cô sững lại một lát rồi mỉm cười. Đáy mắt cô ánh lên một niềm hạnh phúc khó tả. 
 
Trong một tích tắc nào đó, người ta nhìn thấy cái gật đầu khe khẽ ngượng ngùng của cô gái đang mặc váy trắng. 
 
Nam cười rạng rỡ. Nụ cười ngập đầy nắng.
 
Bàn số 5, Mai vòng tay ôm lấy Nam nhẹ nhàng, ngọt ngào nói:
 
- Em cũng yêu anh!
 
Trời vẫn mưa. Chiều trôi nhanh vội vã.
                                                        
Gần một giờ sáng, gác hai của căn nhà với ban công đầy hoa, Linh đứng cạnh cửa sổ nhìn bóng tối đang bao phủ khắp nơi. Cuốn sổ nhật kí vừa được ghi thêm vài trang gấp lại đặt ngay ngắn ở ngăn kéo, nơi những tấm thiệp đầy màu sắc đề người nhận là Nam được xếp cẩn thận.
 
Ngày 17 tháng 9 năm 2012…
Nguyên bảo anh ốm, em lo lắng lắm… Em gọi cho anh mấy lần nhưng anh không bắt máy, em cũng nhắn tin cho anh nhưng không thấy anh trả lời… Anh có mệt lắm không? Anh uống thuốc đầy đủ chưa? Nhớ đừng bỏ bữa nhé… Có một cô gái rất muốn được ở cạnh lúc này, để chăm sóc cho anh đấy…
 
Ngày 16 tháng 12 năm 2012…
Hôm nay trời lạnh đấy, anh ra đường nhớ mặc ấm vào nhé. Chiếc khăn em đan tặng anh, anh nhớ quàng vào đấy… Mấy hôm nay không được gặp anh, em nhớ anh lắm… Gió mùa về, em chợt muốn người được anh nắm lấy tay là em chứ không phải người con gái khác…
 
Ngày 23 tháng 2 năm 2012…
Hôm nay được gặp anh, em vui lắm. Anh nhớ đừng thức khuya quá nhé, không tốt chút nào đâu. Gặp em, anh cứ cười như thế nhé, đáng yêu lắm… Nụ cười đó, em vẫn nằm mơ thấy hằng đêm đấy. Anh biết không?
 
 Những trang nhật kí dài thêm từng ngày, như tình yêu đầy lên từng chút một trong Linh. Linh gặp anh như định mệnh sắp đặt, và yêu anh như một lẽ hiển nhiên. Linh yêu Nam ngay từ cái nhìn đầu tiên, đó là điều chắc chắn.
 Linh biết Nam qua Nguyên – cậu bạn thân nhất của Linh. Và ngay từ lúc hai ánh mắt chạm vào nhau, Linh biết người con trai này sẽ là tình yêu của mình, ở hiện tại và mãi sau này vẫn sẽ như thế. Mỗi giọng nói, mỗi nụ cười, mỗi cử chỉ của Nam, Linh đều nhớ như in và viết vào nhật kí. Linh muốn lưu lại mà không bỏ lỡ bất cứ một khoảnh khắc nào được ở gần Nam. 
 
Ở bên Nam, Linh thấy mình có thừa sự mạnh mẽ, và thừa niềm tin yêu với cuộc sống để vượt qua những khoảng tối trước đây. Bên Nam, Linh thấy mình chẳng còn bé nhỏ, thấy mình như được tiếp thêm mọi thứ để vững vàng hơn trên bàn chân của chính mình… 
 
Nam như mặt trời, và Linh như ốc đảo bé nhỏ cần được sưởi ấm…
 
Vạn vật đều cần ánh nắng của mặt trời để tồn tại, nhưng, mặt trời vẫn chỉ tỏa sáng như một bản năng…
Nam yêu thương và quan tâm Linh bằng sự chân thành mà anh có, nhưng tất cả chỉ dừng lại như cách một người anh trai đối xử với em gái mình. Và hình như anh không muốn tình cảm này được đẩy đi xa hơn nữa. Anh biết tình cảm của Linh dành cho mình, và đã không dưới một lần anh nói với cô rằng người anh yêu không phải cô. Nhưng Linh vẫn thế, vẫn tìm cách được ở gần anh lúc nào có thể, vẫn quan tâm anh thật đủ đầy… Nam thấy mình có lỗi, vì anh sẽ khiến Linh bị tổn thương, vào một ngày nào đó…
 
Và cũng có thể, vào một ngày nào đó, anh lại bị chính Linh làm cho tổn thương…
 
                                                                      ****                                                                 
- Nguyên, qua nhà chở tao đi chơi.
 
Linh gọi cho Nguyên, và chưa đầy 15 phút sau đã có tiếng xe máy đỗ xịch dưới cửa nhà.
 
 Nguyên quả thực là cậu bạn tuyệt vời nhất mà Linh biết. Sau một vài chuyện không hay đã xảy ra, Nguyên vẫn ở cạnh Linh như một lá chắn, và như một điểm tựa. Với Linh, Nguyên thân thiết như ruột thịt, tựa như dòng máu đỏ đang chảy trong cơ thể mình vậy. Linh chưa bao giờ giấu Nguyên bất cứ một cái gì, ở bên Nguyên, Linh khóc, rồi cười hồn nhiên như một đứa trẻ. Nguyên quan trọng với Linh, quan trọng như chính việc Linh yêu Nam, dù Nguyên phản đối…
 
- Mình đi đâu đây?
 
- Mua quà sinh nhật cho Nam. Sắp đến sinh nhật anh ấy rồi.
 
- Vậy thì đi.
Nguyên gượng cười thật tươi, cố nén tiếng thở dài thật nhẹ rồi phóng vút đi như muốn nhờ gió che nét mặt ảo não của mình để Linh không nhìn thấy. Linh vẫn tươi cười sau xe, vẫn nói không ngừng nghỉ về Nam như một đề tài không bao giờ bị mất cảm hứng. Nguyên vẫn tỏ ra hào hứng nghe Nguyên nói, thỉnh thoảng lại chọc cho cô bạn cùng cười. Dù hơn ai hết, Nguyên đang rất buồn vì niềm vui của Linh. Và anh cũng chính là người hiểu rõ nhất tình cảm của Nam dành cho Linh, và ngược lại.
 
Nhiều khi, Nguyên thấy mình thật ích kỉ, nhưng, Linh còn quan trọng hơn cái sự ích kỉ ấy gấp vạn lần…
 
                                                                      ****
Những cơn mưa đêm vẫn dai dẳng, như nỗi lòng của cô gái đang yêu ngày càng đầy thêm…
“Nam ạ, em yêu anh, dù em biết người anh yêu là một người khác. Nhưng em vẫn vui, vẫn rất vui, vì hạnh phúc của anh cũng là hạnh phúc của em, và mãi là như thế… Có thể bàn tay anh thuộc về người con gái khác, không phải em. Trái tim anh hướng về người khác, cũng không phải em. Nhưng, nó đã từng là của em, ở những ngày rước, những ngày rất xa, những ngày đã thật khác…
 
Bốn năm rồi? Em có tính nhầm không?...”
 
Những dòng nhật kí dài thêm theo nước mắt, ướt sũng một nỗi đau…
1 giờ sáng. 
 
“Notice me, take my hand 
Why are we strangers when 
Our love is strong 
Why carry on without me"
 
Tiếng chuông điện thoại kêu lên, Nam is calling…
 
- Alo, em nghe – Linh không giấu được niềm sung sướng.
 
- Anh đây, em xuống nhà đi, anh chờ. – Nam nói hơi ngắt quãng.
 
Linh gần như lao ngay xuống nhà, bất ngờ xen lẫn với lo lắng, “không biết có chuyện gì mà anh ấy đến tìm mình giờ này?”
 
- Anh có chuyện gì… - Linh nói khi vừa trông thấy Nam.
 
Chưa kịp để Linh nói hết câu, Nam đã ôm Linh vào lòng. Cái ôm chặt đến nỗi Linh không thở được:
 
- Anh yêu em!
 
Nói rồi, Nam đặt một nụ hôn lên môi Linh. Nụ hôn ướt mưa, ướt cả nước mắt. Linh đứng sững, choáng váng trước mọi thứ đang diễn ra. Cô nghe môi mình có vị đắng… Một hình ảnh bốn năm trước bất chợt ùa về trong tâm trí Linh.
Mưa vẫn rơi. Hương rượu nồng thoang thoảng trong không khí…
 
                                                                        ****
Linh ngồi lặng trước ly café chưa kịp uống thử. Nguyên ngồi đối diện, lo lắng quan sát Linh nhưng không nói gì. Hàng mi buồn rủ xuống đôi mắt thâm trũng đi vì thiếu ngủ, đôi môi khô khốc. Nguyên thấy tim mình như có ai đang cào xé thật sâu. 3 giờ đồng hồ trôi qua, quán dần vắng khách, nhưng Linh vẫn thế.
 
- Nam hôn tao…
-…
- Và anh ấy nói anh ấy yêu tao.
 
Linh nói với gương mặt không thể lạnh lùng hơn. Từng câu, từng chữ thốt ra nhẹ bẫng.
 
- Tao phải làm gì?
 
Nước mắt rơi lã chã trên khuôn mặt Linh. Ly café sóng sánh.
 
- Mày có yêu Nam không? – Nguyên hỏi.
 
- Tao có… - Linh ngập ngừng.
 
- Yêu Nam, hay yêu hình hài của Tú trên con người Nam?
 
Linh sững người nhìn Nguyên. Nước mắt lại rơi.
 
                                                                        ****
- Anh Nam, em có chuyện muốn hỏi anh! – Nguyên gọi điện cho Nam.
 
Cả hai hẹn nhau ở Lee’s café. 
 
- Em biết chuyện gì đã xảy ra với Linh. Và em muốn hỏi tại sao anh lại làm thế!
Không biết cả hai đã nói với nhau những gì, và nói với nhau trong bao lâu. Chỉ biết khi kết thúc cuộc trò chuyện từ lâu, Nam vẫn thẫn thờ…
                                                                      ****
- Tối mai đến mừng sinh nhật anh nhé! Anh có chuyện muốn nói với em! – Nam nhắn tin.
 
Linh do dự. Từ buổi tối hôm đó, Nam và cô chưa gặp nhau và cũng không nói chuyện với nhau. Linh gọi điện hỏi Nguyên, xem mình phải làm sao. Anh bảo cô nên đi. 
 
Buổi tiệc sinh nhật tại nhà Nam, những người có mặt đều là những người quen thân với anh. Nam vốn không thích sự ồn ào, nên không mời nhiều người đến. Linh chọn cho mình chiếc váy trắng, trang điểm nhẹ nhàng, rồi cùng đến với Nguyên. Hôm nay, trông cô thật xinh, như một nàng thiên sứ.
 
Lúc đến nơi, Linh chào hỏi mọi người rồi tìm Nam đến đưa cho anh món quà cô đã dày công chuẩn bị. Anh đang chuẩn bị cắt bánh và mời rượu mọi người. Nam vẫn nói chuyện với cô khá bình thường.
 
- Đợi anh đến cuối buổi nhé!
 
Chai sâm – panh được mở ra, mọi người cùng uống với nhau thật vui vẻ. Bất chợt đèn tắt, mọi người chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì Mai xuất hiện với cây đàn violin trên tay. Khúc vĩ cầm ngọt ngào được xướng lên, đôi tay cô uyển chuyển, mềm mại đung đưa cây vĩ. Mọi người đứng lặng cùng nhau thưởng thức. Một món quà tuyệt vời cho người mà cô yêu.
 
Khúc nhạc kết thúc, mọi người vỗ tay nhiệt liệt. Nam ôm lấy Mai, gương mặt hai người ánh lên vẻ hạnh phúc.
 
- Hôn đi, hôn đi!
 
Một người bạn lên tiếng, và rồi tất cả mọi người cùng đồng thanh. Mai nhìn Nam ngượng ngùng. Nam cười với bạn bè, rồi nhẹ nhàng vuốt tóc Mai, và đặt lên môi cô một nụ hôn mà bất cứ cô gái nào đứng đấy cũng phải ghen tị. Ánh nến sáng lung linh, đôi tình nhân đang tận hưởng giây phút ngọt ngào và lãng mạn nhất.
 
Mọi người vỗ tay còn lớn hơn trước, ánh mắt ai cũng lấp lãnh niềm vui, trừ Linh, và Nguyên.
 
Khoảnh khắc đôi môi Nam chạm vào Mai, Linh nghe như thời gian muốn đứng lại, mọi thứ quay cuồng và trống rỗng. Linh gần như khuỵu xuống, cô thấy mình không còn đủ sức lực để đứng vững nữa. Đôi môi đó, ánh mắt đó, khuôn mặt đó, bàn tay đó, nụ hôn đó, chẳng phải đã từng là của Linh sao? Linh cắn môi mình đến bật máu, vài giọt máu đỏ vương lên chiếc váy trắng tinh khôi…
 
Hình ảnh buổi tối hôm đó lại bủa vây lấy tâm trí Linh, cùng hình ảnh của một người con trai khác nữa…
 
“Yêu Nam, hay yêu hình hài của Tú trên con người Nam?” – Câu nói của Nguyên khiên trái tim Linh đau thắt.
 
                                                             ***
Bốn năm trước.
 
Căn phòng trắng toát ngập mùi thuốc sát trùng ám ảnh của bệnh viện. Tú nằm đó, điềm nhiên, thanh thản. Chiếc chăn mỏng ngay ngắn ở trên người anh. Một nụ cười phảng phất trên gương mặt đang nhắm nghiền mắt. Khó có ai biết rằng, chàng trai trẻ này đã vĩnh viễn ra đi về một thế giới khác.
 
Người ta không cho Linh đến dự đám tang của anh, vì sợ cô sẽ không chịu nổi cú sốc đó. Sau cái chết của Tú – tình yêu đầu của Linh, cô suy sụp hoàn toàn. Nhiều ngày liền, Linh không thể chợp mắt. Nước mắt và nỗi đau quấn quýt lấy cô từng đêm. Mọi thứ với cô bỗng hóa thành vô nghĩa khi cô mất anh, cho tới khi Linh gặp Nam – chàng trai giống Tú đến lạ.
 
Linh nghĩ như mình đã được hồi sinh, như được trở về từ cõi chết. Linh làm hết mọi cách để được ở cạnh Nam, để được chăm sóc Nam, để được thấy khuôn mặt đó mỉm cười, để được thấy hình ảnh mình trong ánh mắt của người đó… như cái ngày Tú còn sống. Nguyên vẫn ở cạnh Linh, và hơn ai hết, anh biết rằng, Linh chỉ yêu cái bóng của Tú trong con người Nam…
Nguyên chỉ trách mình bất lực vì không thể kéo Linh ra khỏi nỗi ám ảnh đó, chỉ trách mình không đủ dũng cảm để đánh Linh một cái thật đau cho cô tỉnh giấc khỏi nỗi đau đã kéo dài bốn năm.
 
Nguyên sợ mình sẽ làm tổn thương Linh. Nguyên cũng sợ Nam sẽ làm tổn thương Linh. Và hơn ai hết, Nguyên sợ Linh đang tự làm đau chính mình…
 
Những dòng nhật kí của Linh…
 
Ngày 17 tháng 9 năm 2012…
Nguyên bảo anh ốm, em lo lắng lắm… Em gọi cho anh mấy lần nhưng anh không bắt máy, em cũng nhắn tin cho anh nhưng không thấy anh trả lời… Anh có mệt lắm không? Anh uống thuốc đầy đủ chưa? Nhớ đừng bỏ bữa nhé… Có một cô gái rất muốn được ở cạnh lúc này, để chăm sóc cho anh đấy…
Anh đừng để cơ thể của anh ấy bị ốm, em không muốn thấy anh ấy gầy đi đâu… Em không muốn lại gặp anh ở bệnh viện, em không muốn anh ấy lại bị cướp đi thêm lần nữa đâu…
 
Ngày 16 tháng 12 năm 2012…
Hôm nay trời lạnh đấy, anh ra đường nhớ mặc ấm vào nhé. Chiếc khăn em đan tặng anh, anh nhớ quàng vào đấy… Mấy hôm nay không được gặp anh, em nhớ anh lắm… Gió mùa về, em chợt muốn người được anh nắm lấy tay là em chứ không phải người con gái khác…
Bàn tay em đã được nắm lấy từ bốn năm trước, cũng lạnh như tay anh… Anh phải giữ ấm mình đấy, đừng để anh ấy lạnh… Lâu rồi, em không được trông thấy gương mặt anh, Tú ơi…
 
Ngày 23 tháng 2 năm 2012…
Hôm nay được gặp anh, em vui lắm. Anh nhớ đừng thức khuya quá nhé, không tốt chút nào đâu. Gặp em, anh cứ cười như thế nhé, đáng yêu lắm… Nụ cười đó, em vẫn nằm mơ thấy hằng đêm đấy. Anh biết không?
Bốn năm trước, và mãi sau này, nụ cười đấy vẫn sẽ là của em, có được không?...
                                                                         ****
 
“Anh thực sự xin lỗi em về chuyện của hôm trước. Hôm đấy, Mai đòi chia tay, anh buồn quá, nên đã uống quá chén… Anh nhớ mình đã đến nhà em, rồi mọi chuyện thế nào anh cũng không biết rõ nữa… Nhưng anh xin lỗi em, nếu đã làm gì quá đáng… Bây giờ, anh với Mai đã bình thường trở lại rồi. Buổi sinh nhật đấy, anh đã định nói rõ ràng với em, nhưng em về sớm quá… Linh ơi, tha thứ cho anh nhé! Dù thế nào, em vẫn là em gái tốt của anh! Xin lỗi em vì tất cả!
Và anh, không phải là người con trai đó!”
 
Những dòng tin nhắn của Nam gửi đến, Linh đọc đi đọc lại đến ngàn lần. Cô lấy bức ảnh của Tú ra, đặt cạnh tấm hình của Nam… Hai gương mặt giống nhau đến ngỡ ngàng, nhưng tình cảm dành cho cô lại quá khác lạ… Linh đặt tay lên vết cắn của môi mình, cảm giác vẫn còn đau và xót lắm. Nhưng, có lẽ, Linh hiểu mình sẽ phải làm gì…
 
Buổi tối hôm đó, Linh đốt hết những trang nhật kí, những tấm thiệp đã rõng rã viết từ 379 ngày biết Nam. Mọi thứ hóa tro tàn, nước mắt trên khóe mi cô cũng đã khô lại…
 
- Em vừa đốt tình yêu trái mùa của mình thành tro. Từ ngày mai, mọi chuyện sẽ khác…
 
Một tin nhắn được gửi từ điện thoại Linh sang cho Nam. 
 
Tối hôm đó …
 
Nam trằn trọc mãi về những chuyện đã xảy ra…
 
Còn Linh, cô dành suốt đêm để thu dọn những mảng tro tàn…
 
Và Nguyên, anh đang chuẩn bị cho một ngày mới, biết đâu, anh có thể có được người mà mình yêu…

 

 

Vì em tự làm mình đau

Vì lời chia tay chưa nói nên em chẳng thể bước đi con đường mới mà cứ lẳng lặng đứng đó ngắm nhìn anh từ xa thật xa…
Anh biết không...

Đau đớn nhất không phải là nói ra lời chia tay mà là sự ra đi trong im lặng khiến em đi qua nhiều năm dài mà chẳng biết bến bờ đó có còn thuộc về mình nữa hay không…
 
Vì lời chia tay chưa nói nên ta có thể nói với nhau bao lời nhưng chẳng một lần gặp lại…có lẽ ta sợ ánh nhìn trong mắt nhau…
 
Nhưng có lẽ mỗi mình em mãi ngây ngô như thế…
 
Sự thật là anh đã ra đi lạnh lùng nhất có thể…
 
Anh ra đi như một cơn gió thổi tung cánh cửa giữ những hạnh phúc, mọi thứ ùa ra và tan nhanh trên khoảng trời cao lồng lộng để em co quắp tự ôm lấy mình…
 
Anh chỉ tìm về em mỗi khi anh mệt mỏi hay thất bại …
 
Khi anh trượt dài trong những cơn say…
 
Khi cô đơn chẳng ai kề cạnh
 
Anh tìm chỉ về em như điều cứu rỗi cuối cùng vì anh luôn biết rõ em luôn đứng mãi một chỗ để đợi anh…
Em đã từng rất giận anh và hận anh hơn mọi thứ trên đời…
Nhưng sau những ngày tự hành hạ và bỏ mặc bản thân, em nhận ra tình yêu nơi em còn lớn lao hơn ngàn lần những uất ức đau đớn mà anh dành cho em, bao la hơn muôn ngàn lần nỗi buồn mà anh dành cho em…
 
Nên em thôi trách mình, em học cách tha thứ cho bản thân mình vì đã yêu anh quá nhiều, yêu anh hơn cả bản thân mình…
 
Cũng đến lúc em và cuộc đời học cách tha thứ cho nhau…
 
Em sẽ thôi trách móc cuộc đời sao quá nghiệt ngã đẩy anh ra xa em…
 
Em sẽ thôi giận hờn cuộc đời không cho ta bên nhau đi đến cuối con đường…
 
Vì em hiểu mọi việc xảy ra đều có lí do của nó mà chúng ta chẳng thể nào tránh được...
 
Như việc anh rời xa em hay như việc em yêu anh…
 
Yêu anh là lựa chọn của em, nào có điều gì ép buộc em, mà đó là con đường em quyết định bước đi...

Đâu thể đổ lỗi cho anh hay cuộc đời vì khi yêu một người là ta đã cho họ quyền làm tổn thương ta mà…
 
Nhưng  giá như anh nói một lời dẫu là chia li …
 
Giá như anh nói một lời dẫu là “Mình chia tay nhau đi”
 
Rồi em với anh cùng đi về hai hướng khác… thì hẳn lòng em đã nhẹ nhõm hơn…
 
Những lời chưa nói ấy níu giữ bước chân em lại với ngày dài tháng rộng...
 
Những lời chưa nói ấy em tự ảo tưởng mênh mông cứ ngỡ là hơi ấm còn đây...
 
Những lời chưa nói ấy vô hình mà như lưỡi dao cứa nát vào tim…
 
Những lời chưa nói ấy như sóng biển theo gió buốt lòng em… 
 
Có phải em đang tự làm đau mình, đúng không anh…?


Thứ Hai, 15 tháng 10, 2012

Nếu chỉ còn một ngày để sống...

Chúng ta vẫn thường tiếc nuối về quá khứ, hò hẹn với hiện tại và lãng quên những ngày mai...
Nếu hôm nay là ngày cuối cùng, thì ngày mai sẽ chỉ còn trong tưởng tượng…
 
Ngày mai, không biết rằng hoa có sẽ nở, gió có sẽ reo, và nắng có sẽ vàng…
 
Ngày mai, không biết biển có ôm ấp hoài con sóng, mây và núi có còn lững thững bên nhau và đường chân trời có còn xa hoài tít tắp…
 
Ngày mai . . .
 
Không biết con có còn được về bên mẹ?
 
Và rồi đôi bạn có còn sánh bước bên nhau?
 
Hay đôi tình nhân có còn chia chung một bờ vai để nương tựa…?
 
Chúng ta vẫn thường tiếc nuối về quá khứ, hò hẹn với hiện tại và lãng quên những ngày mai. Trên những bước đường vội vã, ta vô tình đi lướt qua vẻ đẹp đã bao lâu chờ đợi mà không chút đoái hoài, lẳng lặng bước trôi cho trong lòng không gợn sóng. 
Ta ngại ngùng một lời yêu dành trao bố mẹ, e ấp những nhịp chân sánh bước bạn hiền, nhút nhát cái siết chặt tay cho người thương ấm áp. Ta đang vô tâm hay vô tư quá mức đến nỗi lãng quên cả chữ yêu thương?
 
Ngày hôm nay, đàn chim vẫn hát ca, mặt trời vẫn tỏa nắng, gió vẫn cứ thì thào và mưa thì vẫn bất chợt. Ngày hôm nay, vạn vật vẫn chuyển động, đẹp và đẹp, vì đây vẫn là một ngày để sống. Đôi khi, ta tự đặt mình trong áp lực để rồi thấu hiểu tổn thương và hối tiếc. 
 
Nếu hôm nay là ngày cuối cùng để sống, thì hôm qua sẽ không còn tiếc nuối và ngày mai sẽ không còn tổn thương.
 
Nếu hôm nay là ngày cuối cùng để sống :
 
Cậu con trai sẽ tìm về với mẹ, nơi tình thương đã lâu rồi đóng bụi mịt mờ thời gian, nơi hơi thở trẻ thơ đã lạnh vùi trên những khung trời kí ức.
 
Hai người bạn sẽ dắt bước nhau đi những con đường đã quen lắm ngày qua ngày, những hờn giận nhỏ nhen sẽ lùi về để vững chắc lòng tin dìu đường ta bước.
 
Cô gái sẽ lại tựa đầu vào vai chàng trai mà thủ thỉ, mà hít hà hơi ấm tưởng chừng đã bỏ quên vì ngày trôi vội vã ta vô tình đi lướt qua nhau.
 
Nhiều khi, con người bước trên đường và tự rối rắm bằng hai câu hỏi : “mình đã chọn đúng con đường chưa ?” và “phía cuối con đường kia có gì đang chờ đợi ?”. 
 
Cứ thế, ta bước e dè, ngần ngại rồi đôi khi không đủ vững tin nên vấp ngã, thi thoảng lại quá chậm để theo đuổi một thú vị vụt qua. Trên con đường ta đang bước, dù chông gai hay trải đầy hoa hồng, dù nắng ấm hay mưa giông, thì dẫu sao – đó vẫn là một con đường ta đã chọn. 
 
Bước đi, cho đôi chân thêm vững vàng, cho trái tim thêm cháy bỏng. 
 
Bước đi, ta ngại chi vòng lẩn quẩn của thời gian. 
 
Nếu chỉ còn một ngày để sống, thì con đường này ngày mai sẽ không còn dấu chân ta bước, ở lại đây chỉ là những tiếc nuối…
 
Một ngày, ta sống cho trọn vẹn một ngày, sống với tất cả đam mê và nhiệt huyết, thì đó là một ngày đáng sống. Cuộc sống không cho ta quyền lựa chọn quá khứ và quyết định tương lai. 
 
Cuộc sống chỉ cho ta quyền sống thật tốt cho hiện tại, để khi ngày mai có ra sao thì ngày hôm nay cũng là một ngày đáng trân trọng.
 
Tuổi trẻ, sống bằng trái tim cháy bỏng…
 
Tuổi trẻ, sống bằng nhiệt huyết trào dâng…
 
Và chúng ta, sống hết mình cho ngày hôm nay với những khát khao cống hiến…
 
Hãy sống như lức nào ta cũng chỉ có hôm nay là ngày cuối cùng để sống…

Nếu một ngày em mệt mỏi vì yêu anh...

Em có thể sẽ bước đi trên một con đường mới khiến em an nhiên, sẽ ở bên người cho em những xúc cảm ngọt ngào của hạnh phúc. Em có thể ra đi, nhưng xin em, đừng đi mãi mãi…
Có một ngày, anh biết, bàn tay em sẽ chối từ nắm lấy tay anh dù là trong rét lạnh…
Có một ngày, anh biết, em sẽ hờ hững trong vòng tay anh, dù là một cái ôm từ đằng sau thật chặt như ngày xưa em từng thích…
Có một ngày, anh biết, nước mắt em rơi sẽ không còn vị mặn bởi những phai nhạt từng ngày của yêu thương…
Có một ngày, anh biết, em sẽ thôi không dỗi hờn, không oán trách những phút vô tâm ngốc nghếch đến đáng trách của anh…
Có một ngày, anh biết, em sẽ không thấy mình còn cảm thấy lạc lõng trong trái tim anh nữa…

Vì em đã lựa chọn bước đi…
Có một ngày, anh biết, em sẽ thôi không còn tự hỏi mình liệu tình yêu anh dành cho em đã lớn đến bao nhiêu nữa…
Bởi ngày đó, anh hiểu, em đã mệt mỏi vì yêu anh…
Anh nhìn sâu vào đáy mắt em và nhận ra một điều chưa bao giờ em nói, rằng “Em muốn dừng lại, sau những gì đã qua…”.
Bàn tay em đã muốn buông lơi để nắm lấy một bàn tay khác.
Trái tim em đã lỗi nhịp để gọi một cái tên khác, không còn là anh.
Những vô tâm, những hẫng hụt, những khoảng trống lòng… đã vô tình đẩy mình đi xa nhau. Cả hai chúng ta đang dần dần cô đơn trong những yêu thương mà anh và em từng có…
Nếu một ngày em mệt mỏi vì yêu anh, hãy nói anh nghe… 
Đừng âm thầm chịu đựng những phút giây bên nhau mà lặng yên đến ngột ngạt. Đừng để tình yêu từng ngày trôi qua một cách nặng nề và gò bó…
 Bởi những yêu thương mình từng có đã thật đậm, thật sâu… 
Đừng khóc một mình, buồn một mình, thương mong một mình… 
Hãy nhớ, bản thân mình cũng rất đáng được trân trọng, nâng niu…
Nếu một ngày em quá mệt vì phải yêu anh, thì anh, sẽ buông tay em ra như chưa từng được nắm lấy…
 Con tim có những lý lẽ riêng của nó, cả anh và em đều không có quyền trói buộc những điều đó trong những thứ chỉ na ná tình yêu…
Và hôm nay, anh đã buông tay em ra rồi đấy. 
Em có thể sẽ bước đi trên một con đường mới khiến em an nhiên, sẽ ở bên người cho em những xúc cảm ngọt ngào của hạnh phúc tròn đầy. Em  có thể ra đi, nhưng anh xin em đừng đi mãi…
Bởi những ngày không em…
Liệu đã quá muộn màng khi đến lúc ta xa nhau anh mới biết, với anh, em đã là tất cả. Và sẽ mãi là tất cả, chỉ của riêng anh…
Nếu một ngày em quá mệt vì phải yêu anh, hãy đi thật xa và anh sẽ không níu kéo. Vì anh tin có một ngày em sẽ quay lại, khi em đã quá mệt vì phải ở xa anh…
Bởi định mệnh đã lựa chọn em – ngay từ lúc bắt đầu – sẽ là yêu thương của anh mãi mãi – cho đến sau này, cho đến cuối con đường…
Anh sẽ chờ, sẽ đợi, dù nắng, dù mưa… đến khi em trở về!
Thứ Tư, 13 tháng 6, 2012

Anh à, hay là em yêu anh nhé?

Em chẳng biết bao giờ anh mới xuất hiện. Mà cũng có khi anh xuất hiện rồi, chỉ là mình chưa nhận ra nhau thôi, anh nhỉ?
Anh à, hay là em yêu anh nhé...

Để em khỏi phải lèo nhèo nói chuyện, suy nghĩ, hay làm đủ mọi việc vào mỗi tối, mà thay vào đó là đi chơi cùng anh, nói chuyện cùng anh, hay là online cùng anh cũng được.

Anh à, hay là em yêu anh nhé...

Để những lần đến rạp chiếu phim, sẽ không phải là em đi cùng với lũ bạn độc thân, hoặc là em-độc-thân đi cùng với lũ bạn tay-trong-tay với người yêu nữa, mà thay vào đó, là em và anh, đi bên nhau mặc kệ cái nhìn ghen tức của rất nhiều người-độc-thân khác.

Anh à, hay là em yêu anh nhé...

Để em không phải bịt kín mít như ninja mỗi khi đi đường xa nữa, mà thay vào đó, là được nấp dưới lưng anh, dựa vào vai anh và cho tay vào túi áo anh để không lo bị nắng cháy da. Em thích như thế lắm.

Anh à, hay là em yêu anh nhé...

Để em không phải đặt đồng hồ báo thức hàng đêm, mà thay vào đó, là mỗi sớm điện thoại reo inh ỏi, là được nghe giọng anh đầu tiên trong ngày, chỉ để được anh nhắc ăn sáng, nhắc đi học cẩn thận, nhắc phải ngoan ngoãn và nhắc rằng, “đừng quên hẹn với anh đấy”.
 
Anh à, hay là em yêu anh nhé...

Để đêm đêm, em không phải buồn chán dùng điện thoại nhắn tin phá phách lũ bạn thân, mà thay vào đó, là nhắn tin cùng anh, là được anh chúc ngủ ngon và được anh mắng nếu em không chịu đi ngủ sớm.

Anh à, hay là em yêu anh nhé...

Để em không phải mày mò tự nấu nướng một đống thứ rồi để đấy không cho ai thưởng thức cùng, mà thay vào đó, là mừng húm, thay đồ và chạy ngay đến chỗ anh với nụ cười rạng rỡ: "Anh thử đi nhé! Có trúng độc thì cũng chẳng sao đâu, có em xuống mồ cùng anh rồi này!"

Anh à, hay là em yêu anh nhé...

Để những dịp hội hè, em không phải lang thang một mình nữa, mà thay vào đó, là lòng vòng trên phố cùng anh, là dạo quanh hết quán cóc này đến quán cóc kia chỉ để cảm nhận sự bình yên khi được ở bên cạnh người mình yêu.

Anh à, hay là em yêu anh nhé...

Để những khi em cô đơn bật khóc, em sẽ không phải dùng khăn giấy để lau nữa, mà thay vào đó, là khóc cho thấm đẫm áo anh rồi lại ngẩng lên mà nói một cách tỉnh bơ: "Bẩn hết áo anh rồi, tháo ra em mang về giặt cho".

Anh à, hay là em yêu anh nhé...

Để những khi phải ngồi gõ một cái note cho một-ai-đó-không-xác-định-được thế này, em sẽ chẳng cần phải lo nghĩ ai là đối tượng nữa, mà thay vào đó, là em thanh thản viết cho anh, về anh và về chúng mình.

Anh à…

Em muốn có một ai đó giúp em tin tưởng rằng - con trai trên đời này, ít nhất còn một người cần được em yêu thương.

Em chẳng biết bao giờ anh mới xuất hiện. Mà cũng có khi anh xuất hiện rồi, chỉ là mình chưa nhận ra nhau thôi, anh nhỉ?

Hy vọng là em sẽ chẳng phải chờ lâu hơn nữa.
 
Thứ Sáu, 8 tháng 6, 2012

Góc vuông của Trái đất

“Nếu Trái đất này hình vuông, chúng ta đã có chỗ để ẩn náu. Tiếc thay Trái đất là hình tròn, nên chúng ta phải đối mặt với cuộc sống".
Cô bé học lớp chuyên, để đảm bảo cho lớp học đặc biệt nhất trường này, tất cả học sinh của lớp đều phải đạt loại giỏi trở lên. Cô bé chỉ được 7,8 - thế là cô bé đành ôm cặp rời lớp chuyên. Mẹ nói: “Cứ ghi lên nhãn vở tên lớp chuyên, nếu không mất mặt lắm". Cô bé khóc: “Vậy là mình ghi những lời dối trá lên quyển tập mình ư?" Ngoại ôm bé vào lòng: “Thì con cứ ghi những lời mà khi nhìn vào con không cảm thấy day dứt. Đừng sợ gì cả, có ngoại đây". Cô bé nhìn ngoại gầy guộc, mong manh, chợt nhận ra góc vuông vững chắc của cuộc đời mình.
 
Ngoại mất, căn phòng không còn tiếng bước chân nhẹ nhàng, cô bé cảm thấy mình mất đi một “góc vuông" để nương náu tâm hồn. Người bạn trai ngồi cạnh ngập ngừng: “Có gì bạn kể cho tui nghe đi, đêm qua tui không ngủ được vì thấy bạn này buồn". Từ đó, cô bé có một “góc vuông" trong lớp học.

Người bạn đi nước ngoài, liên lạc bị cắt đứt. Không còn “góc vuông", cả ở lớp lẫn ở nhà, cô bé khóc thút thít một mình trong đêm. Nhưng cô bé chợt nghĩ: “Ô hay, nước mắt có gọi bạn ấy về được đâu, khi khóc trông xấu quá, sao mình không cười sẽ đẹp hơn?". Cô bé cố gắng đứng thẳng người lên thay vì nằm thiêm thiếp trên giường, soi gương và tự mỉm cười. Ồ, phải chăng hình ảnh trong gương là một “góc vuông", mình sẽ là một “góc vuông" cho chính bản thân mình.
 

Hãy nắm lấy tay anh - Kỳ 3

Một mùa đông không có anh khiến em thấy cô đơn và sợ nhiều lắm, trước kia em không yếu đuối như thế này đâu, anh chiều hư em rồi, bắt đền anh đấy.
Trước Giáng sinh một tuần.

Gia Hân rủ Phương – chị em tri kỷ của mình, “hẹn hò”. Hai chị em cũng cùng lớn lên từ nhỏ, lại cùng tuổi, nên đã thân lại càng thân, Minh với Phương cũng có mối quan hệ thân thiết, nhưng không giống Gia Hân. Từ lúc chính thức yêu Phương, Gia Hân dành ít thời gian cho Phương hẳn, nên cô luôn thấy áy náy vô cùng, có đôi lúc lại muốn được trở về thời còn single.

Bờ Hồ. 

Chẳng biết từ bao giờ, hai chị em có thói quen lượn lờ vòng quanh bờ Hồ và thăm thú khu phố cổ xung quanh vào mỗi chủ nhật cuối tuần, có lẽ là từ lúc Gia Hân thích Kiên. Cái cảm giác thong thả đi bên nhau, kể bao nhiêu thứ chuyện trên trời dưới đất khiến cả hai đứa đều giảm được đáng kể mức độ stress sau một tuần đau đầu vì biết hàng đống thứ Gia Hân tinh phức tạp.

Đang đi thong dong, Gia Hân chợt khựng lại. Thấp thoáng đằng xa, Gia Hân nhìn thấy một dáng hình đã từng quen thuộc, rất quen thuộc với cô. Gia Hân từng lặng lẽ, đứng từ xa nhìn người ấy suốt một thời gian dài, chỉ cần nhìn tấm lưng là Gia Hân nhận ra ngay. Đó là người Gia Hân đã từng rất thích, là người mà lần nào cô kể về, Minh cũng tỏ ý không hài lòng – nhưng lúc ấy, cô nào có nhận ra anh đang ghen. Cậu ấy về nước, có lẽ là một dịp nghỉ đông. Cậu cũng nhìn thấy cô, nhanh chóng nở một nụ cười xã giao, và không hề có ý định tiến đến chào hỏi. Phương nhanh chóng nhận ra sự thay đổi nét mặt của cô em, mặc dù không hài lòng với biểu hiện của Gia Hân, nhưng cô cũng không nói gì nhiều. Đi bộ hết một vòng, hai chị em chọn quán café quen thuộc để dừng chân.

- Gặp lại vẫn chấn động mạnh như thế cơ á?

- Hả, chấn động á, bình thường mà. Em đâu có. – Gia Hân không muốn thừa nhận. 

- Không có gì á? Em thử soi gương xem, hai chữ “Xúc động” nó khắc rõ trên trán rồi kìa. Kim Ngưu 8000 độ C khi yêu, đúng là nồng nhiệt quá đi mất! Nhưng cái 8000 độ này nên dành cho anh Minh thì hơn đấy. 

Phương đứng dậy, đi vào nhà vệ sinh, để Gia Hân lại một mình một lúc – cô hiểu cô em mình, cô cần một khoảng lặng, ngắn thôi, nhưng vẫn là cần được một mình. Gia Hân ngồi đó, khuấy đều ly café trước mặt, tự dưng thấy lòng mình chênh vênh kỳ lạ. Cô hoàn toàn không lường trước được thứ tâm trạng này, nhưng không có cách nào khống chế nó. 

Lúc Phương bước ra, Gia Hân vẫn ngồi im lặng ở đó, đầu hơi cúi, những giọt nước mắt vương đầy gương mặt. Phương thở dài, đưa tay vỗ nhẹ vai Gia Hân: 

- Em phải xác định người yêu của em bây giờ là anh Minh, em đừng xúc động vì quá khứ như thế, mà có xúc động thì cũng không đến mức này đâu. Anh Minh mà biết, nhất định anh ấy sẽ buồn đấy! Đến chị còn tức thay anh ấy nữa là. 

- Đừng kể với anh ấy chuyện này nhé! Chỉ là…lâu không gặp lại, em… 

- Này, em có chắc là em nhận lời anh Minh vì em yêu anh ấy không đấy?

- Sao lại hỏi thế? 

- Em là em gái chị, nhưng Minh cũng là anh trai chị đấy nhé, cả hai người, chị không muốn ai bị tổn thương vì nhau đâu. Anh Minh yêu em như thế nào, chị biết hết, chị cảm nhận được hết, còn em, thật sự chị…chưa nhìn thấy đâu. Kể đi, cảm giác của em sau một tháng nhận lời anh Minh như thế nào rồi? 

- Em…chắc là em đang hạnh phúc hihi. – Nước mắt đã khô trên gương mặt Gia Hân, ánh mắt cô khi nhắc đến Minh bắt đầu tươi tỉnh trở lại. 

- Chỉ là “chắc là” thôi ư? 

- Uh thì… - Gia Hân bối rối – Trong khoảnh khắc gặp lại cậu ấy, em… Haizzz, chẳng biết được, cảm xúc đến bất ngờ quá, y như một năm trước, nó làm em nhớ lại quãng thời gian em từng điên đảo vì cậu ấy như thế nào… Vừa có một ý nghĩ chợt lóe lên trong em, nếu có một ngày nào đó… nếu như, chỉ là nếu như thôi, cậu ấy cũng quay đầu nhìn về phía em, liệu em…? – Gia Hân ngập ngừng, không nói tiếp, nhưng ánh mắt của Gia Hân cũng đủ để Phương hiểu vế còn lại. 

- Chị thích anh Minh hơn. 

- ….

- Em dở hơi vừa vừa thôi. Không được như thế, không được như thế!!! 

- ….

- Này, rốt cục em nhận lời Minh là vì em quá cô đơn, hay vì em cảm động vì tấm chân tình của anh, hay em thật sự yêu Minh thế? Dạo này chị không thể hiểu nổi em nữa, phức tạp trên mức cần thiết rồi. 

- Không phải vì quá cô đơn, tuyệt đối không phải. Em không chọn bừa đâu, em nghiêm túc mà. Cũng có thể vì cảm động, đến lúc Minh tỏ tình, em mới biết em làm tổn thương anh ấy quá nhiều, và em không muốn Minh buồn nhiều vì em nữa. Em cũng từng đau vì một người khác, em hiểu cảm giác đấy khó chịu như thế nào. 

- Trời ơi, em thương hại Minh???? – Phương sửng sốt.

Gia Hân im lặng hồi lâu, có lẽ cô đang lựa chọn từ ngữ để tìm một câu trả lời thích hợp. Bây giờ Gia Hân rất bình tĩnh, nhưng chàng trai đội mũ len gần đó thì không bình tĩnh được nữa. Bàn tay anh giả vờ đặt lên bàn phím làm việc đang lạnh toát, trái tim như bị ai đó bóp nghẹt. Hóa ra Gia Hân nhận lời yêu anh chỉ vì “thương hại”, không phải vì cô thật sự yêu anh. Tình cờ, chỉ là tình cờ thôi, cả buổi chiều nay anh ngồi đây, tranh thủ hoàn tất hồ sơ công việc bên Pháp, không ngờ đến lúc anh định ra về, quay sang lại nhìn thấy hai chị em bước vào. Minh quyết định ngồi lại, định sẽ tạo bất ngờ cho Gia Hân, không ngờ người nhận được sự bất ngờ không phải cô, mà lại là anh. À, không phải, nên gọi là “đả kích” thì đúng hơn. Minh bí mật bước ra khỏi cửa quán café, bỏ lại đằng sau lời giải thích của Gia Hân. 

- Em…có thể em chưa yêu Minh bằng anh ấy yêu em, nhưng…cảm giác bên Minh đang lớn lên từng ngày trong em. Không phải là thương hại đâu, chỉ là…câu trả lời của em xuất phát từ ý nghĩ đấy, nhưng sau đấy em tự nhủ em sẽ cố gắng yêu anh ấy, và sự cố gắng ấy không khó như em nghĩ. Chỉ là…em chưa kịp nói với anh ấy rằng em yêu Minh thôi. Giáng sinh sắp đến rồi, em đang định rủ chị đi mua quà cho Minh, nghĩ xem tặng quà gì, đi lòng vòng một hồi, tình cờ gặp cậu ấy, em…quên mất. 

- Thi thoảng xúc động thì còn được, nhưng cứ cái kiểu “nồng nhiệt” của em, nhỡ hôm nay mà đi với Minh thì làm thế nào. Còn không mau mau đi chọn quà đi, đứng dậy nhanh nhanh! 

Tối hôm đó, Gia Hân hạnh phúc, ngồi ngắm nghía món quà cô vừa mua chiều nay. Một chiếc khăn quàng cổ tối màu, đường đan rất khéo, rất đẹp, quàng vào rất ấm, rất nam tính. Gia Hân vân vê chiếc khăn và nghĩ về Minh, hoàn toàn không biết rằng cũng lúc đó, Minh đang ngồi một mình trong bóng tối, gặm nhấm nỗi cô đơn, hụt hẫng khi nhớ lại những lời cô nói. 

“Em yêu anh chứ?”

Nhạc chuông One love của Arashi vang lên, Gia Hân chộp ngay lấy điện thoại, háo hức mở ra. Chưa đọc tin nhắn mà Gia Hân đã cười toe toét rồi. Đã nói mà, Minh càng ngày càng có sức ảnh hưởng tới cô. 

“Chờ em thêm một thời gian nữa được chứ, em hứa em sẽ nói với anh mà.” – Tin nhắn nhanh chóng được gửi lại. “Một tuần nữa thôi, một tuần nữa thôi” – Gia Hân thầm nói, cười tủm tỉm tưởng tượng đến đêm giáng sinh. 

Tin nhắn đáp lại rất nhanh, Minh mở máy ra. Anh cười nhạt, quả không ngoài dự kiến. Cô hoàn toàn không yêu anh, chỉ là Gia Hân không muốn anh tiếp tục bị tổn thương thôi, thì ra chỉ là thương hại. Chìm trong bóng đêm, giữa căn phòng rộng thênh thang, không ai nhìn thấy đôi mắt anh long lanh nước. “Em ngốc à, anh đã yêu em 10 năm, chờ em 10 năm cơ đấy!”. 

Sáng sớm hôm sau, Minh đặt chuyến bay trở về Pháp mà không hề cho Gia Hân biết. Trước khi máy bay cất cánh nửa tiếng, Minh mới gọi điện chào bố mẹ ở quê và chào cả bố mẹ Gia Hân nữa. Anh không cho cô cơ hội giải thích, anh muốn cho cô thời gian như cô yêu cầu. Anh cần tình yêu của Gia Hân, không phải sự thương hại. 

Sự bỏ đi đột ngột của Minh khiến Gia Hân shock, không tin vào tai mình khi nghe mẹ cô nhắc đến cú điện thoại sáng sớm của anh. 14 tiếng chờ đợi là khoảng thời gian lâu nhất, sốt ruột nhất trong cuộc đời cô. Hai người không hề cãi nhau, sự ra đi bất ngờ này hoàn toàn nằm ngoài kế hoạch của anh cơ mà. Gia Hân gọi điện mãi cho Minh không được, mãi đến 24 giờ sau – tròn một ngày ngồi trên đống lửa, Gia Hân mới thở phào nhẹ nhõm khi nhận được một bức email từ Minh. Nhưng chưa kịp vui mừng thì nước mắt Gia Hân đã lại chảy xuống không ngừng được. 

Anh yêu em! Ba chữ này anh chỉ giấu em thôi, chứ chưa bao giờ giấu người khác. Gia Hân, cái anh cần là tình yêu của em, không phải sự thương hại. Nếu anh biết em ở bên anh chỉ vì thương anh, anh cũng không thấy thoải mái. Anh TỨC. Thật ra bây giờ anh đang rất sợ, anh đã phải mất rất nhiều thời gian chỉ để nghĩ xem có nên mở điện thoại ra không, đang băn khoăn tự hỏi không biết em có vì không thấy anh mà khóc òa lên không? Lúc mở điện thoại, nhận được 37 cuộc điện thoại nhỡ, đều là của em, anh vui đến mức nhẩy cẫng cả lên, nhưng rồi lại nghĩ ra: em vẫn là em gái anh, sự quan tâm của em, từ trước giờ vẫn như thế. Anh đang bối rối, đừng làm phiền anh nhé! Đừng gọi điện, đừng làm gì anh cả. Cho anh thời gian, cũng là cho em thời gian suy nghĩ. Anh không muốn tình yêu này là gánh nặng với em. Cho dù anh có yêu đơn phương cũng không sao, còn hơn là ép em phải tiếp tục mối quan hệ với anh. 

Đừng gọi cho anh nhé! Anh xin em đấy. Anh không bao giờ muốn cúp điện thoại của em, vì thế, đừng gọi. Món quà tuyệt vời nhất của anh là câu trả lời của em, nhưng nếu ngay bây giờ, em nói 3 chữ ấy, anh sẽ chẳng tin đâu. Em là cô gái tốt bụng nhất mà anh từng biết, chẳng muốn làm đau ai bao giờ, nên nếu em nói ngay, anh sẽ nghĩ chỉ là em đang an ủi anh thôi. Hứa với anh, suy nghĩ thật kỹ, thật thật kỹ, để nói xong rồi không bao giờ phải hối hận nữa, thì hãy nói với anh nhé, được không em? 

Tại sao anh lại chặn họng cô một cách phũ phàng như thế? Cô có thể đẩy sớm cái thời hạn một tuần ấy lên cơ mà. Sắp đến Giáng sinh rồi, bao nhiêu kế hoạch… Đọc mail xong, Gia Hân thấy khó thở thật sự, cô khó nhọc thở dốc, mở toang cửa sổ, để ngọn gió đông lạnh ùa vào nhà, cho bớt đi cái cảm giác ngột ngạt trong cô. Đến bây giờ cô mới nhận ra, trước giờ, chưa có ai khiến Gia Hân có cảm xúc mãnh liệt như Minh. Nước mắt tuôn không ngừng, cô khóc nấc lên, chỉ muốn gọi điện ngay cho anh, nghe giọng nói của anh, nói với anh rằng cô yêu anh, nhưng anh đã nói như thế, cô còn cách nào khác sao? Quá đáng, quá đáng, đồ quá đáng. 
Bàn tay run rẩy đặt tay lên bàn phím: “Bao giờ anh về? Giáng sinh này…em muốn anh về với em. Em đã suy nghĩ kỹ rồi mà.”

“Đấy, lại an ủi anh rồi. Vừa trả lời “suy nghĩ kỹ” lại vừa nhắc đến Giáng sinh. Đã bảo em phải suy nghĩ thật kỹ, thật thật thật kỹ cơ mà. Nghiêm túc đấy!”

Minh không biết tại sao, nhưng cho dù cô làm tổn thương anh bao nhiêu, anh cũng chưa từng ghét nổi cô. Đó chính là ma lực của tình yêu!!! 

Càng lúc càng gần đến giáng sinh, Gia Hân càng bồn chồn. Minh vẫn không chủ động liên lạc với cô, chưa bao giờ anh giận cô lâu như thế. Những lời lẽ trong email, chẳng lẽ Minh nghe được những lời hai chị em cô nói trong quán café ư? Nhưng bây giờ những lời lẽ đó chẳng còn quan trọng nữa. Ngày nào Gia Hân cũng đều đặn viết mail cho anh, mặc kệ anh nghĩ thế nào, chỉ cần anh đừng giận cô nữa là được.

Nhìn Gia Hân như thế, Phương cũng chẳng đành lòng. Cô chat với Minh, kể lại tình hình của Gia Hân cho anh, nói với anh rằng: Gia Hân có một câu nói quan trọng muốn nói với anh vào lễ Giáng sinh, cô ấy đã lên kế hoạch từ trước đó rất lâu, không ngờ lại xảy ra chuyện này. Phương làm mọi điều có thể, cho Gia Hân, và cho cả Minh nữa.

Đây là mùa đông đầu tiên Gia Hân có người yêu, nhưng ai mà biết được người yêu cô giận cô ngay trước Giáng sinh, thậm chí không cho cô cơ hội giải thích; đêm Noel thì Gia Hân thậm chí còn cô đơn hơn những năm trước. Gia Hân chẳng có tâm trạng đi chơi với ai, chỉ muốn chờ điện thoại của Minh. Cả ngày hôm nay, Gia Hân gọi cho anh suốt, nhưng đáp lại cô chỉ là những tiếng Tút tút lạnh lùng. Ước gì cô có thể giận anh thì tốt, nhưng mọi chuyện đều là lỗi của cô cơ mà!

Buổi tối Noel, bạn bè nô nức kéo nhau đi chơi, còn cô thì ở nhà trùm chăn ôn bài. Thứ ba tuần sau Gia Hân có một môn thi kinh khủng với cô – Tài chính tiền tệ, nhưng vừa học, Gia Hân vừa không thể tập trung được, đầu óc cô tràn ngập hình ảnh Nhất Minh. Chốc chốc lại online Facebook, nhảy ra nhảy vào Facebook của anh, chẳng có gì, đã lâu rồi anh không online, chẳng biết anh có check những dòng cô viết cho anh không. 

[24.12] Nghe nói hôm nay ngoài trời lạnh vô cùng, các bạn phóng vèo vèo ngoài đường toàn bị chảy nước mũi. Thèm quá :") 

Em muốn ra ngoài đường đón gió. 
Em muốn ngồi sau xe, ôm người lái xe. 
Em muốn có người yêu bên cạnh.
Em muốn ôm và được ôm, được thấy mình bé bỏng trong vòng tay Anh. Còn bị ảo giác về một chữ K nữa chứ, vì bàn tay lạnh cóng vô tình chạm lên môi. 
Giáng sinh ơi là Giáng sinh.... 

Gia Hân lại giở giở đống ebook, cố gắng tập trung, chắc Minh cũng không muốn cô như thế này vì anh. Những giai điệu buồn buồn của Christmas when you were mine vang lên, Taylor Swift hình như đang hát hộ lên khung nhạc lòng cô. 

Christmas when you were mine... 
I've been doing fine without you, really
Up until the nights got cold
And everybody's here, except you, baby
Seems like everyone's got someone to hold
But for me it's just a lonely time
Cause there were Christmases when you were mine...

Gần 10h đêm, bỗng nhiên điện thoại rung lên bần bật. Gia Hân hơi ngỡ ngàng khi không phải nhạc chuông thường trực All Rise, mà lại là bài “Cảm giác cô đơn vì nhớ anh” – một bài hát tiếng Trung Gia Hân mới cài dành riêng cho Minh, từ sau khi anh bỏ về Pháp. Gia Hân chộp ngay lấy điện thoại, nước mắt cứ thế lặng lẽ chảy xuống. 

- Nhớ anh quá nên khóc đấy à?

- “Vô duyên, ai thèm nhớ!” – Suýt thì Gia Hân đã trả lời anh theo phản xạ như thế, nhưng cô kịp kìm lại. “Bao giờ anh về?”

- Ơ không trả lời theo kịch bản “Vô duyên, ai thèm nhớ” nữa à? Xem ra câu nói “Không nhớ sao giọng em ướt, mắt em đỏ hoe lên thế?” của anh cũng không dùng được nữa rồi. 

- Ơ sao anh biết?

- Đồ hâm, anh bế em từ bé đến lớn, tất nhiên là hiểu em nhất rồi. Anh xin lỗi, hôm nay công ty anh thanh tra cả ngày, bây giờ mới về đến nhà, mới gọi cho em được. Chúc cô bé của anh một mùa Giáng sinh ấm áp. 

- Anh không giận em nữa à? 

- Chắc là anh sai rồi, anh không nên bỏ đi vội vã như thế. Thôi, em học bài đi! Anh Tệ (Tài chính tiền tệ) đang vẫy gọi em đi hẹn hò kìa. – Minh cười. 

- Em…nhớ…anh. – Gia Hân thì thầm – Một tuần rồi, em đã được nói câu trả lời của em chưa? 

- Thôi thôi, đừng nói. Đi học bài đi, anh đi ăn cơm đây. Bụng anh đang sôi lên rồi. 

Minh cúp máy cái rụp khiến Gia Hân hụt hẫng kinh khủng. Anh cười rất thoải mái, anh nói anh hết giận rồi, nhưng sao anh lại khiến Gia Hân cảm thấy xa cách như thế cơ chứ! Đau quá! 

Nhưng Minh bảo cô phải học, phải học… 

Từ bây giờ trở đi, bất kể anh muốn cô làm gì, cô cũng sẽ nghe lời anh. 

11h30 đêm. “因为想你才会寂寞”- Nhạc chuông của riêng Anh. 

“Trốn trong căn phòng đã quá quen thuộc
Em ngây người ra khi nhìn thấy những tấm hình khờ khạo của chúng ta trước kia
Nếu lúc đó em ôm chặt làm anh cảm thấy ấm áp
Thì anh có ở lại và cùng em đi xa hơn không?
Vì nhớ anh nên mới cô đơn
Vì yêu anh nên mới buồn
Mỗi khi nghe nhắc đến tên anh đều làm em lúng túng...”

Lời bài hát quá quá giống tâm trạng của cô. Gia Hân chụp ngay lấy điện thoại, hồi hộp mở ra. Giọng nói của anh thì thầm: 
- Còn thức không? Xuống mở cửa cho anh đi. 
- Anh đang ở dưới nhà em á? 
- Nhanh lên, Giáng sinh Hà Nội lạnh thật đấy!
- Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa.
 
Tiếng hét của Gia Hân khiến cả nhà đều bật dậy, còn cô thì lật đật chạy xuống nhà đón anh. Cánh cửa vừa mở ra, Gia Hân cuống quýt lao vào lòng anh, khiến anh đánh rơi cả chiếc túi xách trên tay. Bố mẹ cô cũng vừa kịp xuống đến nơi, bất ngờ chẳng kém gì Gia Hân. 

- Minh đấy à, sao dạo này như gió thế, đi cũng nhanh về cũng nhanh, chẳng thông báo trước cho mọi người gì cả. Biết cháu về thì bác ra sân bay đón. Đi ngoài đường hôm nay chắc tắc kinh khủng nhỉ? – Bố Gia Hân cười, vỗ vai anh. 

- Dạ, cháu muốn tạo bất ngờ cho cả nhà mà. Chúc hai bác Giáng sinh an lành, đêm nay chắc cháu phải quá giang nhà mình rồi. 

- Thằng bé này, khách sáo quá! Từ bé đến lớn cháu ở nhà hai bác suốt rồi còn gì, huống hồ bây giờ… - Mẹ Gia Hân nhìn anh với ánh mắt đầy ẩn ý, rồi với tay xách đồ cho anh. – Muộn rồi, đi máy bay cả ngày chắc mệt lắm, thôi đi nghỉ đi, có gì mai hai đứa tâm sự sau! 

- Bác ơi, đêm nay… cho cháu ngủ trong phòng Gia Hân được không ạ? – Không kịp để bố mẹ cô từ chối, anh nháy mắt chắc chắn – Bọn cháu hoàn toàn trong sáng mà, cháu sẽ mở cửa phòng ạ, hai bác yên tâm. 

….
Phòng Gia Hân. 

- Anh lắm trò thật đấy hihi! Hóa ra hôm nay em gọi cho anh không được là vì anh đi máy bay về Hà Nội ư? Lúc nãy anh gọi cho em là ở sân bay Nội Bài à?

- Uh haha. Không cho em biết trước còn để em học bài, cho em biết trước em lại ngồi chờ anh về, chẳng làm được gì đâu mà. 

- Đồ hâm.

- Cái gì cơ, nhắc lại xem nào! – Minh giơ tay chuẩn bị cốc đầu Gia Hân. 

- Nhất Minh, em yêu anh!!! – Gia Hân nhảy lên người anh, ôm choàng lấy cổ anh – chàng trai 1m80 của cô. 

- Cửa đang mở đấy! – Minh ôm lấy cô, nhắc nhở. – Không sợ à? 

- Kệ kệ kệ, em mặc kệ. 

- Anh có nên tính lời tỏ tình này là an ủi anh, thương hại anh không? 

- Không, không, em nói thật mà. May quá, đúng 12h này hihi. 

Lúc nói câu này, ánh mắt Gia Hân long lanh, hai má đỏ ửng vì ngượng ngùng, vì hạnh phúc. Dáng vẻ chân thật ấy của cô khiến lòng Minh mềm lại, anh thả cô xuống đất, ôm ghì cô vào lòng, thì thầm bên tai cô: “Thật ra, cho dù câu trả lời của em có như thế nào, anh cũng bằng lòng tiếp tục yêu em.”

- Như thế không công bằng đâu. Từ bây giờ, em sẽ yêu anh giống như anh từng yêu em cơ. Không được trọng nam khinh nữ, tình yêu cũng phải công bằng cơ. 

- Uh. – Minh thơm lên trán Gia Hân. 

Đêm hôm ấy, hai người ngồi bên nhau, nói chuyện suốt đêm. Có lẽ đây là đêm giáng sinh tuyệt vời nhất mà Gia Hân từng trải qua trong suốt 20 năm cô có mặt trên đời. Cô thì thầm bên tai anh rằng anh chính là món quà giáng sinh ý nghĩa nhất, ấm áp nhất, an lành nhất đối với cô trong mùa giáng sinh năm nay. Minh bật cười, với tay mở laptop, click một file chương trình mang tên cô. Từng bông tuyết bay nhảy trước mắt Gia Hân, thật và sống động đến nỗi Gia Hân đưa tay lên màn hình trong vô thức, cố gắng cảm nhận hình thù của bông tuyết. Những bông hoa tuyết trắng tinh, nhỏ xíu dần dần xếp thành tên hai người trên màn hình, khiến mắt Gia Hân ươn ướt. Chưa hết, Minh còn cho cô xem một video clip anh làm cho riêng cô, cầu kỳ đến mức làm Gia Hân không thở được. 

Cứ qua thêm một ngày mới biết thế nào là yêu
Một ngày trôi qua vội vã nhưng trong anh rất nhiều điều
Những suy nghĩ trong anh cứ lớn lên từng phút
Cứ lớn theo từng ngày khi anh được ấm áp bên em
Những suy nghĩ trong anh, giờ đang chia làm hai
Một nửa trong anh từng nghĩ chúng ta sẽ bên nhau trọn đời
Nhưng nếu lỡ một ngày, em nói lời chia tay
Anh sẽ thế nào đây? Anh sống thế nào đây?

Hãy để cho anh được yêu, yêu em trong từng suy nghĩ
Dù là tưởng tượng thôi nhưng anh cũng thấy vui rồi
Đừng nói chi em ơi, tình yêu ko cần nói
Chỉ cần cảm nhận thôi nhưng anh cũng thấy đủ rồi
Nhiều khi anh từng mơ, ngồi một mình cười ngẩn ngơ
Chúng ta sẽ được sống trong ngôi nhà đầy trẻ thơ
Có khó ko em ơi, nếu giấc mơ này xa xôi
Thì anh xin được giữ giấc mơ đó
Ở trong suy nghĩ anh mà thôi 

Gia Hân thích thú khi nhìn thấy một nhân vật hoạt hình nam – có kiểu tóc siêu giống Minh, ngồi ngốc nghếch cầm đàn guitar hát Suy nghĩ trong anh. Anh thì thầm bên tai cô: từng câu, từng chữ trong lời bài hát đều là những gì anh nghĩ trong nhiều năm nay, kể từ lần đầu tiên phát hiện ra tình cảm đặc biệt của mình dành cho Gia Hân. Màn hình lần lượt hiện ra những kỷ niệm giữa hai người trong suốt 20 năm, từ những bức ảnh khi Gia Hân hai tuổi, ba tuổi, lớn dần, rồi tốt nghiệp cấp hai, tốt nghiệp cấp ba. Bây giờ Gia Hân mới nhận ra, mỗi chặng đường cô đi qua đều có sự góp mặt của Minh, nhưng anh luôn âm thầm, lặng lẽ “chờ-cô-lớn”. Gia Hân cứ sụt sùi mãi, cô không muốn khóc trong một dịp như thế này, nhưng những giọt nước mắt nào có nghe lời cô, cứ nhất định phải rơi xuống. Minh ôm chặt Gia Hân vào lòng, giữa ánh đèn ban đêm le lói hắt từ ngoài cửa sổ, anh cúi xuống đặt lên môi Gia Hân một nụ hôn ngọt ngào và say đắm. 

***

- Em có biết tại sao anh lại chọn ngành Công nghệ thông tin, trong khi đam mê từ hồi cấp ba của anh là Nhiếp ảnh không? 

- Không ạ. Em tưởng máy tính là đam mê số một của anh chứ?

- Uh, lúc học đại học, đã chọn xong ngành thì tất nhiên là anh thích Công nghệ thông tin, nhưng Nhiếp ảnh mới là tình yêu đích thực của anh – như khi em chọn giữa Kinh tế và tiếng Trung vậy. Em có nhớ tại sao anh chọn Công nghệ thông tin không?

- Em không nhớ. 

- Bởi vì năm ấy, khi anh bắt đầu chọn ngành để học, có một cô bé ngốc nghếch đã buột miệng nói với em rằng, cô bé hy vọng chồng mình sau này sẽ học Công nghệ thông tin, sẽ sáng tạo ra thật nhiều game cho em trai cô ấy chơi, sẽ kiếm ra thật nhiều tiền để đi du lịch vòng quanh thế giới. Chỉ vì một câu nói của cô ấy, anh đã quyết định con đường đi cho cả cuộc đời. Em thấy đáng không?

- Em đã từng nói như thế sao, hihi, chắc lúc đấy chỉ là buột miệng thôi. Em cứ nghĩ là đến lúc học cấp ba em mới bắt đầu thích con trai học Công nghệ thông tin chứ, sau khi trót fall in love với Nhất Tiêu Nại Hà của Yêu em từ cái nhìn đầu tiên. 

- Uh, em thích từ ngày xưa đấy. Mà tại sao ngần ấy năm mà em chưa bao giờ liên tưởng đến việc anh cũng “yêu em từ cái nhìn đầu tiên” nhỉ, anh cũng học máy tính mà?

- Không biết, không dám tưởng tượng mà, hihi. Bây giờ, anh có hối hận vì quyết định năm ấy không? Còn Nhiếp ảnh thì sao?

- Thì nhiếp ảnh vẫn là sở thích của anh mà, và em chính là người mẫu tuyệt vời nhất. Thật ra, nếu anh chọn nhiếp ảnh thì bố mẹ chắc chắn cũng không đồng ý. Thế nên cũng không hẳn là quyết định của anh bị ảnh hưởng 100% từ câu nói vu vơ của em đâu, chỉ một phần khá-to thôi. 

Suốt đêm hôm ấy, hai người ôn lại không biết bao nhiêu chuyện cũ. Nói chuyện với Minh, chưa bao giờ Gia Hân thấy chán. Mãi đến gần sáng, Minh mới dỗ Gia Hân nằm xuống chợp mắt một lúc, còn anh vẫn ngồi bất động bên đầu giường, nhẹ nhàng nắm tay cô thật chặt, trong thứ ánh sáng tờ mờ, yên lặng ngắm nhìn cô ngủ.

Anh đã ngắm cô ngủ suốt nhiều năm, nhưng đây là thời khắc khiến anh hạnh phúc nhất.

Cô ấy đã thực sự là người yêu của anh rồi. 

***

Câu chuyện được tiếp diễn vào sáng hôm sau. 

Lúc Gia Hân tỉnh dậy, chỉ có mình cô trên giường. Gia Hân ngơ ngác nhìn khắp nơi, chẳng có dấu vết gì của anh. Gia Hân buồn bã nhảy vào phòng vệ sinh, lẩm bẩm: “Hóa ra chỉ là mình mơ ư? Nhớ anh ấy đến mức gặp ảo giác thế này cơ á?”. Vừa ngẩng mặt lên thì nhìn thấy anh trong gương, aaaaaaaaaaaaaaaa, cô lại hét lên, lại nhảy lên ôm chầm lấy anh. Hai người cứ ôm nhau quay vòng vòng một lúc như thế, Minh trêu cô:

- Anh từng chứng kiến em kích động vì người khác nhiều rồi, bây giờ mới có vinh dự được em kích động vì anh, cảm giác…cũng hơi sợ một chút đấy – Minh cười vang. – Em cũng hay ghen nữa, chắc sau này anh phải đeo biển trước ngực “Con gái xin đừng đến gần tôi” nhỉ?

Gia Hân buông anh ra, đánh khẽ vào người anh, “Đáng ghét!”, rồi như sực nhớ ra điều gì, cô lại hỏi:

- Anh đi đâu thế? 

- Đi nói chuyện với bố mẹ. 

- Hihi, nghe anh gọi bố mẹ em là “bố mẹ”, thích quá đi!

- Bao nhiêu năm qua, lúc nói chuyện với em, anh vẫn gọi như thế mà, chẳng qua bây giờ, khi thân phận đã khác rồi, tự dưng em mới để tâm, mới thấy hạnh phúc thôi. 

- Uh, phải rồi hihi. Bao giờ anh lại đi?

- 10h sáng nay.

- Anh đùa em á? Quá đáng, 12h đêm về đến nhà, 10h sáng bay. Anh là siêu nhân đấy à? Em tưởng anh nghỉ phép đến hết tháng 12 cơ mà. 

- Thứ nhất, anh mà ở nhà thì làm sao em dating với anh Tài chính tiền tệ được, em không học được, bố mẹ lại mắng anh. Thứ hai, tại lúc anh quay về Pháp, chán quá đi làm luôn, sếp lại xếp anh đi công tác California. Anh thấy em tội nghiệp quá, mấy ngày này toàn ngồi chơi với Facebook, vật vã ôn thi, không nỡ để em đón Giáng sinh một mình, nên mới tranh thủ bay về một chuyến. Bay về chỉ để nghe ba chữ tối qua em nói thôi, nghe xong rồi thì phải đi thôi, biết làm thế nào bây giờ? – Minh vừa nói vừa đưa tay vuốt tóc Gia Hân. 

Nghe anh nói thế, Gia Hân thở dài thườn thượt. Nhưng biết làm sao được, anh là người đã đi làm, đâu có nhiều thời gian dành cho cô được. Anh đã hết lòng vì cô lắm rồi. Thương anh quá, trong vòng mấy ngày mà phải ngồi máy bay liên tục. Gia Hân ngoan ngoãn ôm chặt lấy cánh tay anh, trong khi Minh lại cố giấu nụ cười. “Đấy, lại thương anh rồi, ngoan thế haha.”. 

9h sáng. Sân bay Nội Bài. 

Bố Gia Hân đưa Minh ra sân bay, cô cũng bám đuôi theo anh. Lúc tiễn Gia Hân về, Minh cầm tay cô dặn:

- Ở nhà học hành chăm chỉ nhé! Nhớ nguyên tắc Eat that frog anh dạy em nhé, coi Tài chính tiền tệ là con ếch xấu xí nhất, vượt qua được nó thì em không sợ gì hết. Anh treo giải thưởng nhé, khi nào có điểm nhớ báo anh biết, Tài chính tiền tệ  mà được điểm A, anh sẽ về với em ngay. 

- Thôi, không cần đâu, nhìn anh vất vả em thương anh lắm. Đi đi về về suốt . Em sẽ treo giải đến Tết âm lịch nhé, Tết về phải dành thật nhiều thời gian cho em. 

- Ở nhà phải ngoan ngoãn. Chỉ được nhớ anh thôi, không được “xúc động” khi gặp lại bất cứ “cơn gió lạ” nào, toàn “cơn gió độc” đấy, phải biết bảo vệ trái tim của em, biết chưa? Mà lúc nào nhớ anh quá thì cũng đừng khóc nhé, không bố mẹ lại mắng anh ăn trộm trái tim con gái bố mẹ đấy. 

- Em biết mà. Em biết mà! 

Minh cười hiền, đưa tay xoa đầu cô người yêu bé bỏng, trong khi nước mắt Gia Hân đã sắp trào ra đến nơi. 

- Thôi nào, anh bảo đừng khóc cơ mà.

- Em có khóc đâu. 

- Gia Hân…

- Huh?

- Ko được huh, phải “Dạ” chứ! – Minh chau mày. 

- Gia Hân…

- Dạ. 

- Không có gì đâu, chỉ là anh muốn gọi tên NGƯỜI YÊU ANH thôi. 

- Thế em cũng phải gọi. Nhất Minh Nhất Minh Nhất Minh..

- Ơi, sao thế, anh đây?

- Eo ơi sến quá haha. 

Gia Hân phá lên cười, hạnh phúc thấy mình nhỏ bé trong vòng tay anh. Cô nhón chân lên, một nụ hôn trượt nhẹ trên má Minh.

20h30’ 25/12/2011 – Facebook Gia Hân update một tấm ảnh chụp anh từ sau lưng, set chế độ private, chỉ mình cô đọc được. 

Anh đi rồi... Và em không biết ngày anh trở về... Nhưng em biết, em phải mạnh mẽ. Vì em biết anh đang cố gắng vì điều gì.
Em thực sự rất sợ cảm giác đứng phía sau, nhìn anh đứng một mình như thế  Em đã suýt thì không dám đi tiễn, quyết tâm ko đi tiễn, vì em sợ em sẽ khóc, vì em sợ em không kìm lòng được, nên thậm chí em đã sắp xếp kế hoạch đi chơi với chị Phương; nhưng đi được nửa đường, em lại phải quay về. Còn em, bám đuôi anh ra sân bay 
Hai đứa đi bên nhau, nhưng thậm chí không biết nói gì nhiều. Vì em không muốn anh "hứa". Nhưng anh à, em biết, cho dù không "hứa", chúng ta sẽ vẫn như bao nhiêu năm qua. À, thật ra trước kia chỉ từ phía anh thôi, nhưng từ giờ trở đi sẽ khác.
Trước giờ em luôn rất thích ra sân bay chơi, nhưng cho đến hôm nay, em mới biết cảm giác "Đi hai về một" nó hụt hẫng như thế nào!!! Một mùa đông không có anh khiến em thấy cô đơn và sợ nhiều lắm, trước kia em không yếu đuối như thế này đâu, anh chiều hư em rồi, bắt đền anh đấy. Ngồi buồn thiu dựa vào cửa kính ô tô, ngồi đúng vị trí nơi anh ngồi, nhìn ra cửa sổ, nghĩ ngợi không biết lúc nãy anh đã nghĩ những gì. 
Ở bên ngoài trời lạnh vô cùng!!!
Anh mặc ấm vào nhé *ôm ôm*.
 
Thứ Tư, 6 tháng 6, 2012

Hãy nắm lấy tay anh - Kỳ 2

Đọc: Hãy nắm lấy tay anh - Kỳ 1
Cái dáng điệu bé bỏng, dễ thương của cô những lúc như thế thật sự khiến anh không thể chịu nổi, chỉ muốn ôm nghiến vào lòng.
Sau khi đã chụp hết những khoảnh khắc cần phải chụp, anh rủ cô lén ra bên ngoài chụp ảnh. Trước khi bước vào, Minh đã tia thấy ngôi đền ở trước cửa nhà cô dâu. Anh kéo tay Gia Hân ra sân đền. Đây là lần đầu tiên hai người ở riêng bên nhau kể từ lúc về quê. 

Minh không đả động gì đến việc bắt Gia Hân phải trả lời anh, nên cô cũng lớ lờ lơ đi luôn. Có lẽ như thế sẽ tốt hơn, cô thầm nghĩ, không khỏi cảm thấy hụt hẫng. Minh gọi cô, bảo cô tạo dáng cho anh chụp ảnh.

- Ngồi lên cây kia chụp ảnh nhé!

- Cao lắm, em không trèo được í. Thôi, đứng ở đây được rồi hihi.

Minh không nói gì, yên lặng chụp ảnh. Chụp xong mấy tấm Gia Hân đứng bên cây đại thụ trước cửa đền, dường như anh vẫn muốn chụp thêm với những phông nền khác. 

- Trèo lên cây đi Gia Hân. 

- Em đi giày cao gót, không giữ được vào thân cây, sợ ngã lắm.

- Để anh bế em lên!

Vừa nói vừa làm, lúc Minh nói dứt lời thì Gia Hân đã thấy mình đang ngồi dựa vào thân cây rồi. Anh bế cô nhanh như chớp, trong khoảnh khắc mắt giao mắt, Gia Hân nhìn thấy tia yêu thương trong ánh mắt anh, hai má cô bỗng nhiên đỏ ửng. 

Gia Hân không thích chụp ảnh, nhưng khi người bấm máy là anh, cô có thể tự nhiên tạo đủ mọi tư thế, nụ cười dường như cũng tươi tắn hơn. Lúc chụp xong cảnh trên cây, cô định nhảy xuống, không cần nhờ đến anh, kết quả là trượt chân, suýt thì ngã nhào, may mà có anh đỡ. Mất mặt kinh khủng. 

- Yên tâm, không trêu em đâu. Đứng dậy đi haha.

- Cám ơn anh! – Gia Hân đỏ mặt, tự mắng mình trong bụng. 

- Không cần khách sáo. Cho em xem ảnh người yêu anh này! – Minh giơ máy ảnh ra trước mặt cô. 

- Đâu đâu, cho em xem với, thế mà cứ giấu. – Gia Hân trưng ra bộ mặt háo hức, nhưng ánh mắt chưng hửng và tiếc nuối của cô không qua nổi mắt anh. 

- Đây này, xinh chưa? 

Ngoài ảnh ăn hỏi, toàn bộ đều là ảnh cô. Ảnh lúc cô ngồi trên bờ tường nhà ông, ảnh cô trên thuyền khi qua sông, ảnh cô ngồi uống nước, ảnh cô ngồi thả hồn nghĩ ngợi, và đống ảnh anh vừa chụp lúc nãy nữa. Gia Hân choáng váng, không biết nói gì hơn.

- Sao, xinh quá phải không, đến mức làm em câm nín ra thế kia. Hiếm khi mới thấy em kiệm lời như thế này đây! Kiểu này là đang thấy tự ti trước người yêu anh phải không?

- Hừ, chả xinh gì cả, nhìn như dở hơi ấy. 

- Ơ, vô duyên, không được chê người yêu anh, anh đánh cho bây giờ!

- Cô gái này không xinh bằng chị người yêu cũ của anh mà. Chị nào cũng xinh lung linh, lại hiện đại nữa, có chị còn là Hoa hậu Sinh viên tại Pháp nữa. Cô gái này thì làm sao sánh với anh được?

- Chọn người yêu chứ có phải chọn hoa hậu đâu. Trong mắt anh thì cô gái này là xinh nhất, đáng yêu nhất! – Minh vừa nói, vừa lấy ngón tay cái xoa xoa tấm hình trên máy ảnh. – Mà hóa ra em để ý đến quá khứ của anh, anh vui lắm!!

- Đừng có làm ra vẻ nghiêm túc, si tình như thế nữa, mất phong độ quá đi! Thế này thì đi lừa con gái kiểu gì hả Minh?

- Lừa mỗi một cô mà mãi không xong đây này. Anh rất muốn hỏi cô gái này có đồng ý làm người yêu anh không, nhưng anh sợ cô ấy giận, không dám hỏi. 

- Thế em hỏi cho nhé. 

- Ừ, hỏi đi em. 

Gia Hân làm ra vẻ đang bắt sóng tín hiệu, vài phút sau cô hớn hở trả lời:

- Cô ấy bảo cô ấy chưa xác định được tình cảm của mình một cách chắc chắn đâu. Cô ấy đang phân vân xem nếu cô ấy nhận lời anh, liệu có phải là ngộ nhận không, vì cô ấy háo sắc lắm, mà ai bảo anh đẹp trai quá cơ! Còn nữa, cô ấy nói là cô ấy đồng ý cho hai người một cơ hội, để cô ấy cố gắng một lần xem sao. 

- Nếu như cần phải cố gắng, thì em bảo với cô gái trong ảnh là anh có thể chờ, cứ suy nghĩ kỹ vào. Đừng nhận lời chỉ vì cô ấy không muốn làm anh bị tổn thương. 

- Nhưng cô ấy bảo hình như cô ấy cũng thích anh rồi. Nền tảng vững vàng, cảm giác cũng đã xuất hiện. Mẹ cô ấy bảo cô ấy phải nắm bắt thời cơ.

- Mẹ cô ấy cũng biết rồi sao? Liệu anh có bị xử lý không đây? – Minh nở nụ cười hiền, giang tay chuẩn bị ôm Gia Hân vào lòng.

- Không sao đâu. Bố mẹ cô ấy chúc phúc cho cô ấy, tin tưởng anh ấy rất nhiều. 

Đến lúc này thì Minh không kìm nổi nữa, ôm lấy Gia Hân thật chặt trong vòng tay mình, cúi xuống thơm nhẹ vào trán cô. 

- Lần này rút kinh nghiệm, không hôn em nữa, không lại ăn tát, hỏng xừ khuôn mặt đẹp trai, keke – Minh cười rất dáng Sở Khanh – Này, đã nhận lời làm người yêu anh rồi đấy nhé, cấm rút lại nhé!

- Để xem anh có chiều em không đã hihi. 

Vừa lúc em trai Gia Hân đi ra gọi hai người vào chuẩn bị “rút quân”, Minh liền dúi chiếc máy ảnh vào tay em trai cô, nhờ nó chụp hộ vài kiểu ảnh. Dịp đặc biệt như thế này, nhất định phải kỷ niệm mới được. Anh ôm cô trong lòng, hiệu ứng bức ảnh rất tốt, từ cảm xúc người chụp, đến khung cảnh, ánh sáng, tất cả đều perfect. Cả cuộc đời này, sẽ không bao giờ quên ngày hôm nay. 

Lúc chuẩn bị ra về, Minh lại bế Gia Hân lên thành tường, cho cô chụp cùng chữ Hỷ. Bộ quần áo đỏ của Gia Hân chụp bên chữ Hỷ màu đỏ, trông thật nổi bật, tông duyệt tông. Minh cầm máy ảnh, bấm liên tiếp, đột nhiên nghĩ đến ngày Gia Hân cũng làm cô dâu, lòng tràn ngập hạnh phúc. Gia Hân cười tươi rạng rỡ, thoải mái tạo dáng, tạo xong mấy kiểu mà vẫn thấy Minh cầm máy chăm chỉ chụp, khiến cô lúng túng không biết làm gì nữa. Mãi đến lúc thấy cả đoàn lục tục kéo nhau lên hết ô tô rồi, hai đứa mới co giò chạy ra phi thẳng lên ô tô, bị trêu cho một trận đỏ cả mặt. 
Đám cưới xong, Gia Hân còn ở quê chơi thêm vài ngày nữa. Minh lấy ô tô của bố đưa Gia Hân ra bờ biển ở quê hai người – Ngày còn bé, nhà gần biển, về nghỉ hè, thi thoảng anh lại lấy xe đạp chở cô ra biển. Hai đứa chơi cả buổi chiều trên bãi cát, những ký ức tuổi thơ ấy Gia Hân chưa bao giờ quên. Từ khi chuyển lên Hà Nội, Gia Hân không còn được tận hưởng cái cảm giác thư thái, bình an khi đứng lắng nghe tiếng sóng vỗ rì rào nữa, cô cũng cảm thấy một chút mất mát. 

Minh ngồi dựa vào hõm đá, Gia Hân ngồi chếch sang một bên, tựa người vào cánh tay anh, lắng nghe tiếng rì rào của biển, hít cho căng đầy lồng ngực mùi vị mằn mặn của biển khơi. 

- Em có nhớ lần đầu tiên chúng mình đi ra biển cùng nhau không?

- Hihi em không nhớ, chỉ biết lúc xem lại ảnh, thấy em bé tí, anh cũng bé, chắc học cấp hai nhờ. Trong ảnh em lẫm chẫm chạy trên bãi cát, còn anh thì đuổi theo ở đằng sau, mẹ em đứng một chỗ vẫy tay theo hehe. 

- Anh luôn có mặt trong những bước đi của em mà, từ bước đi đầu tiên – nghĩa đen đấy! – Minh mỉm cười, bất ngờ hạ chân xuống cho Gia Hân ngã vào lòng mình. Gia Hân xấu hổ, đỏ mặt, quay mặt sang chỗ khác mỉm cười. Minh cúi xuống thơm lên má cô. 

- Đừng có tranh thủ bắt nạt em. Hư thế. Em mách bố anh bây giờ nhé.

- Suốt ngày đòi mách bố, em trẻ con thế, mấy tuổi rồi? Uh, mách đi, xong bố anh xử lý anh, để xem đứa nào khóc to hơn. – Minh cười vang, giọng cười giòn tan, sảng khoái, tan trong nắng. 

Anh bế Gia Hân ngồi dậy, đặt cô ngồi xuống cạnh mình, cả hai cùng dựa lưng vào hốc đá. 

- Em như thế này, có phải quá nhanh không anh?

- Yêu anh ấy hả? Anh không cho rằng 20 năm quen nhau là quá nhanh đâu, ngốc ạ!

- Nhớ lại ngày xưa buồn cười thật. Chẳng bao giờ em nghĩ là em lại yêu anh cả. Lúc nào đối với em, anh cũng là một người anh trai tốt nhất.

- Còn là cái thùng rác của em nữa chứ? Hay nên gọi là “trung tâm tư vấn tình cảm”, bác sĩ riêng cho tất cả các vụ say nắng của em? 

Gia Hân mỉm cười, tựa đầu vào vai anh, hít nhẹ mùi hương trên áo anh, tự dưng thấy đau lòng. Cô không chắc anh yêu cô từ bao giờ, nhưng chắc đã rất lâu rồi. Mà từ lúc cô lớn lên, từ khi cô lần đầu tiên biết đến cái cảm giác trái tim đập nhanh vì nụ cười của một người bạn khác giới, cô đều kể hết cho anh. Ngay cả đến những cơn say nắng trường kỳ cả năm lớp 12, rồi ĐH năm thứ nhất, năm thứ hai, những lần cô bị tổn thương nhất, cô đều dốc hết ruột gan với anh, như một nơi an ủi. Đều là chat qua mạng, nên thú thực là cô không mấy chú ý đến tâm trạng của anh. Không biết anh đau như thế nào những lúc như thế nhỉ? Gia Hân rúc sâu vào ngực anh hơn, áp má mình vào hõm vai anh. Mùi hương của anh cho cô cảm giác tin cậy, an toàn, ấm áp và yên ả. Thật kỳ lạ, trước đây, hồi còn bé, anh cũng hay ôm cô, bế cô, cõng cô, nhưng chưa bao giờ Gia Hân ngửi thấy mùi hương nhè nhẹ trên người anh. Từ lúc yêu nhau, cô lại trở nên đặc biệt nhạy cảm với thứ mùi ấy, như thể nó trở thành một phần đặc biệt trong cuộc sống của cô vậy. Cô yêu anh như thế, liệu có quá nhanh không nhỉ? Đây mới đúng là “sức mạnh ngàn cân”, đủ sức đánh bật mọi hình bóng những người Gia Hân từng say nắng. 

- Anh ơi, nếu em lấy anh thì em sẽ ko phải sống trong tình trạng mẹ chồng – nàng dâu khổ sở nhỉ hihi. Em thích nhất cái đấy đấy.

- Em cầu hồn anh??? – Minh cười ngất.

- Ứ thèm nói chuyện nữa. 

- Thôi nào, uh uh, bố mẹ anh quý em còn hơn cả quý anh nữa chứ, anh ghét lắm, sau này lấy em về rồi, anh sẽ nhân lúc bố mẹ không ở nhà để bắt nạt em. Cứ cẩn thận đấy.

- Haha, hiền như anh mà bắt nạt nổi em á? – Gia Hân bĩu môi. 

- Hiền hả? Từ bé đến giờ chắc anh chỉ hiền trong mắt mỗi mình em thôi, không thấy ngày xưa bố mẹ bó tay vì những trò anh bày ra à, đi đâu cũng bị gọi là “nghịch như giặc”. Mà em thử sang Pháp hỏi xem, xem anh có phải sát thủ nữ sinh không? Nhân tiện hỏi xem anh đã đánh cắp bao nhiêu trái tim thiếu nữ, làm tan nát bao nhiêu trái tim cô gái rồi. Không “hiền” cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng nhé!

- Anh đang khoe chiến công đấy à? – Gia Hân bẹo vào sườn Minh. 

- Không, anh chỉ đang nói thật thôi mà hehe. Chẳng qua từ bé đến lớn anh chiều em quen rồi, đến lúc lớn lên anh lại đi học ĐH ở nước ngoài, rồi lại thạc sỹ. Trong những năm tháng trưởng thành của anh không có em, nên em không biết anh “quái” như thế nào thôi :D. 

- Hihi, trong đầu em lúc nào anh cũng vừa hiền vừa ngố, mẹ em còn bảo anh “tồ” lắm cơ. Hồi học cấp ba, đã cao to, hay quên đeo phù hiệu lại còn cứ thích đi ra đứng ngoài cửa lớp, xong bị sao đỏ bắt cơ haha. Hâm thế không biết. 

Minh cười phá lên, đã lâu rồi không có ai nhắc cho anh nhớ những kỷ niệm thời quá khứ. Bỗng dưng anh trầm ngâm nhớ lại. 

Anh 11 tuổi, cô 3 tuổi. Năm ấy, khi Minh ngồi ấm ức trong góc nhà vì bị mắng oan, có một cô bé nhỏ lẫm chẫm chạy đến, vỗ vỗ vai anh đầy an ủi, cười tít mắt khiến anh vừa khóc vừa cười theo.
Anh 12 tuổi, cô 4 tuổi. Minh đánh nhau ở trường, về nhà bị bố cho một trận nên thân. Anh không khóc, nhưng khi cô bé bốn tuổi lon ton chạy đến bên anh, ngồi xuống cạnh anh, nước mắt Minh tự nhiên trào ra. Lúc ấy, Gia Hân chưa hiểu chuyện, chỉ nhìn thấy “anh trai” bị đánh, cô ngước đôi mắt to đen láy lên hỏi anh: “Đau lắm không anh, để em thổi cho nhé?”, rồi thổi phù phù vào cánh tay Minh. Ngọn gió mát lành thổi lên tay Minh, xoa dịu mọi sự đau đớn. Trong mắt Minh lúc đó, Gia Hân là người duy nhất yêu thương anh. 
Anh 13 tuổi, cô 5 tuổi. Có bất cứ thứ gì, quà vặt, đồ chơi, Gia Hân cũng vác về chia cho Minh. 
Đó là cô gái đầu tiên biết quan tâm anh như thế, những cô gái bằng tuổi Minh lúc đó không có ai cư xử như Gia Hân. Tình cảm cứ nuôi dưỡng dần dần từ thuở đó. Bàn tay bé tí tẹo thuở ấy là bàn tay ấm áp nhất trong cuộc đời Minh. Và bây giờ, bàn tay ấy đã lớn, anh đã nắm được bàn tay ấy rồi, sẽ mãi mãi, mãi mãi không bao giờ buông ra đâu. 

- Thế mẹ em có kể cho em nghe là anh thích em từ khi nào không? 

- Ko, sao mẹ em biết được hihi. Chẳng lẽ hồi bé anh công khai như thế á?

- Ko, anh hỏi em thế thôi. Anh tưởng người lớn nhận ra, anh thấy hồi bé anh tỏ rõ thái độ bỏ xừ. Đi chơi đâu cũng rủ em chơi cùng, có gì ngon cũng mua về cho em ăn trước, đi chơi đâu cũng mua búp bê về cho em chơi. Từ hồi bé tí, anh đã thích chơi với em rồi, oặt cả người bế em đi chơi. Hồi đấy anh xem em như búp bê í haha, mắt đen lay láy, môi chúm chím, mũm mĩm mập mạp, chẳng nhớ đến lúc nào thì bắt đầu nghiêm túc hơn, ko coi em là búp bê nữa nhỉ? Ước gì có ông Biết Tuốt trả lời cho anh câu hỏi này. 

- Khiếp, dám coi em là đồ chơi à?

- Dở hơi à, anh là con trai mà, sao lại coi búp bê là đồ chơi. Con trai có chơi búp bê đâu. Chắc tại từ bé anh đã háo sắc đấy. – Minh quay sang bẹo má Gia Hân, lắc lắc. 

- Này, anh có cả một quyển nhật ký hồi bé đấy, về sau đọc lại mới thấy em xuất hiện nhiều dã man, trang nào cũng có. Chưa bao giờ cho ai xem nhé. Lúc anh học ở Pháp, ngày nào cũng lôi ra đọc, tối nào trước khi đi ngủ cũng viết. Không có những quyển nhật ký này chắc anh chết vì nhớ nhà mất. 

- Anh thầm yêu em lâu thế rồi cơ á? 

- Cho phép anh không trả lời câu này nhé. Mất giá lắm cưng ạ. 

Gia Hân lườm anh, nhưng miệng cười toe toét khi anh giơ quyển nhật ký ra trước mặt. Cô sung sướng với tay chộp lấy, nhưng anh càng giơ cao lên. Gia Hân phụng phịu mãi chẳng ăn thua, Minh cao hơn cô những hai cái đầu, với mãi không được, cô nảy ra một sáng kiến. Gia Hân nhảy lên, thơm vào cằm anh, Minh khựng lại, hơi ngạc nhiên, rồi từ từ hạ tay xuống, Gia Hân nhanh tay giật lấy. Chiến lợi phẩm đã nằm trong tay cô.

- Thôi, về nhà hãy đọc. Gió biển lạnh lắm Gia Hân à.

- Không, em thích đọc ở đây cơ hihi. Ngồi ở nhà không có đón được gió biển thư thái như thế này đâu. 

Nhật ký:
Ngày….tháng….năm….
Hôm nay nhà chú Dũng mới có thêm em bé. Bố mẹ bảo hãy coi em như em gái mình. Chiều nay vào viện thăm em, được chạm khẽ vào má em. Sao bé tí vậy, đáng yêu quá!!! Em gái à, lớn nhanh lên, anh dẫn đi chơi nhé!

Ngày…tháng…năm…
Em được 3 tháng rồi. Em xinh như búp bê, mắt đen láy như búp bê, miệng thì chúm cha chúm chím. Hôm nay mình bế được em một lúc thì mỏi tay, phải trả em lại cho cô. 

Ngày…tháng…năm…
Hôm nay được giao nhiệm vụ trông em, hại mình không được đi chơi đá bóng. Nhìn em xinh thì cũng thích, mỗi tội suốt ngày khóc, điếc tai, mình phát cho em một phát, nó im bặt, xong nhìn thấy cô thì khóc ré lên, làm mình bị mẹ sang xách tai lôi về. Mình có làm sai gì đâu nhỉ, mình hư thì mẹ đánh mình, em hư thì mình đánh em, mà sao ai cũng mắng mình không thương em nhỉ?

Ngày…tháng…năm…
Hôm nay em biết cười lúc nhìn thấy mình rồi, chắc tại chăm chỉ sang chơi với em nên mọi người đều bảo Gia Hân quý Nhất Minh lắm, hễ nhìn thấy mình là cười thành tiếng cơ nhé! Mắt nó đảo liên tục, tay mình giơ ở đâu thì nó với theo ở đấy. 

Ngày…tháng…năm…
Mới đi bồi dưỡng đội tuyển một tuần ở Nam Định, lúc về nhà mọi người bảo em biết nói chuyện rồi. Mình hí hửng chạy sang, kể một thôi một hồi chuyện mình học giỏi nhất lớp, xong nó im re, cứ nhìn chằm chằm mình, nhất quyết không chịu nói. Mình gọi tên Gia Hân mãi mà bé chẳng thưa gì cả, bé hư quá, anh dỗi luôn, không bao giờ thèm kể chuyện cho mà nghe nữa. 

Ngày…tháng…năm…
Eo ơi, hôm nay đang chơi với em bé ngon lành, tự dưng bị nó đái dầm ra, làm mình ướt hết cả quần, xấu hổ quá huhu. Mình muốn phát cho nó mấy phát, nhưng sợ nó khóc ré lên nên lại thôi. Đáng ghét, về sau lớn lên thì chết với anh, anh bẹo cho chết luôn hahahahaha. Nói thế thôi chứ em mà bị mình bẹo cho chết thì ai chơi với mình. 

Ngày…tháng…năm…
Mẹ bảo phải ăn nhiều mới lớn nhanh để bảo vệ được em. Nên dù mình chẳng thích cà rốt tẹo nào nhưng mình đành nhắm mắt, ăn ngấu nghiến. Giời ơi sao tôi khổ thế này? Nó 4 tuổi rồi mà cứ bé tí thế nhờ. Lớn nhanh lênnnnnnnnnnnn….

Ngày…tháng…năm…
Sinh nhật Gia Hân 8 tuổi: Hôm nay mình đưa em đi thả diều, Gia Hân cười toe toét, thích lắm. Mình thích nghe tiếng em cười khanh khách, thích được em khen “Anh Minh siêu quá, hoan hô hoan hô”. Thích nhìn em cười tít mắt lại, tóc bay lơ phơ, 8 tuổi rồi mà đứng với mình bé tí tẹo, mình bế vẫn thấy nhẹ tênh. Hai anh em đi chơi với nhau vui lắm. Nhưng hôm nay đi thả diều lúc giữa trưa, lúc đi mình lại quên ko đội mũ cho em. Dắt em về nhà, mẹ sờ trán em nóng ran, vội vã đưa em sang nhà em thì bị sốt. Mình chưa kịp phi sang xem e thế nào thì đã bị bố lôi ra đánh cho một trận. Bố đánh đau, nhưng mình khóc ko phải vì đau, mà là vì: em vì mình mà bị ốm. Mình bị đánh là đáng, không biết bây giờ con búp bê của mình ốm thế nào rồi. Thương quá! Hối hận quá! Anh xin lỗi Gia Hân nhé!

Gia Hân đọc đi đọc lại đoạn này, tự dưng thấy cay cay nơi sống mũi. Gia Hân vẫn nhớ hồi bé anh bị đánh rất nhiều vì cô, bao nhiêu lần cô nghịch ngợm gây chuyện, còn anh thì đứng ra chịu phạt, cho đến tận lúc anh học lớp 12, cô sắp tốt nghiệp tiểu học mới đỡ. Nhưng chuyện này thì cô không biết, cô ốm đâu phải tại anh, tự dưng lại khiến anh chịu đòn oan. Một giọt nước mắt rơi xuống đầu gối, Gia Hân bắt đầu thút thít khóc:

- Sao hồi bé em đáng ghét thế nhỉ? Anh bị đánh bao nhiêu vì em. 

- Em dở hơi à, chuyện qua lâu rồi, giờ còn khóc lóc cái gì. Bây giờ mà bố đánh đòn anh thì em hãy khóc, nhé! Ngoan nào, nín đi nào. Chỉ vài roi thôi, như phủi bụi ấy mà, anh không đau thì em khóc cái gì. 

- Không đau mà anh khóc à huhu – Gia Hân gắt lên. – Em ghét nhất là có trò có cái gì cũng giấu em nhé. Bị đánh đau mà chẳng sang nói với em gì cả, thế mà hễ em quên không nói với anh em bị ngã xước chân, anh cũng mắng em té tát. Lớn lên cũng thế, năm ngoái anh gặp tai nạn xe ở Pháp cũng chẳng nói cho ai. Có công bằng không hả?

- Uh, anh xin lỗi. 

- Hôm nay em mới biết ngày hôm đấy anh bị đánh, em còn cứ nghĩ mãi tại sao anh không sang chơi với em, thăm em, em nhớ rõ vì lúc đấy em ghét anh cực kỳ, nghĩ anh đưa em về rồi lại tót đi chơi tiếp. Thật ra sáng em đã thấy hơi mệt rồi, nhưng lúc anh rủ đi thả diều, thích quá, em chẳng nghĩ ngợi gì nữa, đi luôn. Đều là em tự chuốc lấy mà huhu. Sau đấy thì sao, ở nhà anh thì sao? 

- Đấy, em đọc trong nhật ký, thấy rồi còn gì. Chỉ có thế thôi!

- Em muốn nghe anh kể cơ.

- Không, xấu hổ lắm.

- aaaaaaaa kể đi. 

- Em lắm chuyện quá đấy, búp bê lớn ạ. Đàn ông con trai kể chuyện bị đánh đòn, có gì hay ho đâu cơ chứ? Kể xong em lại khóc thì anh dỗ em kiểu gì. 

Mặc kệ Gia Hân năn nỉ, ỉ ôi, dọa dẫm, phụng phịu kiểu gì, Minh cũng kiên quyết không kể, đứng dậy kéo cô về phòng. Nhìn cái dáng vẻ yếu đuối của Gia Hân đi bên cạnh, nép vào người mình, hai tay bám chặt cánh tay anh, Minh nhoẻn miệng cười. Cứ mỗi lần cô biết về một lần anh chịu đau thương vì cô, Gia Hân lại tỏ ra ngoan ngoãn, biết điều như thế này này. Cái dáng điệu bé bỏng, dễ thương của cô những lúc như thế thật sự khiến anh không thể chịu nổi, chỉ muốn ôm nghiến vào lòng. Chắc cô thương anh nhiều lắm, Minh biết thừa, càng thương cô càng bám tay anh chặt hơn, mắt càng đỏ hơn, đi càng sát anh hơn. Nhưng càng như thế, anh càng không muốn kể chi tiết những chuyện ngày xưa, bởi có lúc anh vẫn tự hỏi mình, cô nhận lời anh chỉ vì sự cảm động, cảm động vì những gì anh làm cho cô, hay bởi cô thực sự đã không coi anh là anh trai, thật sự yêu chàng trai tên Minh này. Yêu anh vì anh chính là anh, chứ không phải vì anh đã quá thân thiết và quá hiểu cô.
thu thuật , giải trí
 
Toggle Footer