Thứ Sáu, 17 tháng 4, 2015

Yêu thương bản thân là cách tốt nhất để hạnh phúc

Điều này đồng nghĩa với việc đừng dành quá nhiều thời gian vào một ai đó, đừng vì người ấy mà chấp nhận hy sinh quá nhiều, đừng vì người ấy mà nhận lấy thương tổn quá lớn. Chúng ta còn không trân trọng chính bản thân mình, lấy lý do gì bắt người khác phải coi chúng ta là báu vật để nâng niu?

Phần lớn những người bất hạnh, vì những lý do này hay lý do khác, vì cô đơn, vì vấp váp quá nhiều hay bị tổn thương quá nhiều, vì sống trong những hoàn cảnh buộc phải chấp nhận quá nhiều những éo le, vì yêu thương chọn sai, vì nhớ thương nhầm người, vì bị ai đó quay lưng phản bội mà mất hết lòng tin vào cuộc sống.

Này, nếu có ai hỏi bạn rằng, điều gì là quan trọng nhất trong cuộc sống này, đừng vội trả lời họ rằng tình mẫu tử, tình phụ tử, tình yêu nam nữ hay xa hơn là những cái ước mơ hay hoài vọng, mục tiêu hay lý tưởng. Điều quan trọng nhất trong cuộc sống này chính là được sống, được tồn tại. Vậy thì tại sao chúng ta vẫn bỏ quên bản thân mình, không hề dành thời gian chăm sóc, yêu thương chính mình đi?
Chỉ đơn giản là sống lạc quan lên, bớt suy nghĩ đi. Đừng đày đọa bản thân quá nhiều bởi những mối bận tâm chẳng đầu, chẳng cuối, tận hưởng cuộc sống theo hướng tích cực hơn, vui vẻ hơn.


Ai trong chúng ta cũng sẽ có những phút giây muốn làm cho cuộc sống của mình thêm ý nghĩa. Làm những điều chúng ta muốn làm, yêu thương theo cách của chúng ta. Đừng sợ hãi hay trốn tránh, nếu đối diện với thử thách thì hãy dùng thái độ tích cực nhất để chấp nhận, than vãn hay chùng chình thì rồi vẫn sẽ phải đương đầu sớm muộn, vậy thì đừng trì hoãn bất cứ điều gì.
Hãy nhớ làm cho mình đẹp lên mỗi ngày, hãy nhớ đối đãi thật tốt với bản thân mình mỗi ngày. Thay vì cố học theo sở thích của ai đó thì hãy thoải mái thể hiện cá tính của bản thân, tôn trọng cảm nhận của chính mình. Đừng quá dễ dàng khiến cho ai đó làm mình tổn thương, cũng đừng vì tổn thương mà bỏ rơi chính mình.

Chúng ta sẽ không thể hạnh phúc nếu như không biết cách yêu thương chính mình. Chúng ta sẽ chỉ chìm trong những nỗi niềm dõi mắt theo người khác, chúng ta sẽ chỉ chờ đợi ai đó đến bên cạnh quan tâm đến và bị động đón nhận tất thảy niềm vui, nỗi buồn.
Nếu như thế chúng ta không phải đang sống, chúng ta lúc ấy chỉ là những cái bóng, chìm khuất sau lưng người khác, không cho mình cơ hội đứng lên.
Theo ngoisao.net


Ta viết cho ta...

Lao vào guồng quay cuộc sống, ta cứ chạy, chạy về phía trước mà chẳng dám dừng, vì sợ nếu dừng mình sẽ bị tụt lại phía sau, thế mà bây giờ bỗng dưng muốn đứng yên tại chổ rồi lặng nhìn mọi thứ xem điều gì sẽ đến khi ta như thế…

Có lẽ, bây giờ ta đã biết chấp nhận là như thế nào thì phải. Ta chẳng còn chì chiết bản thân vì thất bại, chẳng đố kị, ganh tị khi nhìn người khác thành công, chẳng trách hờn khi người khác dửng dưng, hời hợt, đơn giản vì ta biết cuộc sống vốn dĩ là thế, làm sao mà tròn trịa và vẹn nguyên.

Ngã rồi cũng phải đứng lên, vì ta chẳng thể quỵ mãi để trông chờ một ai đó chìa tay ra níu dậy. Đau rồi cũng phải cố tự xoa dịu chính mình, vì ta chẳng thể ôm mãi một niềm đau mà sống. Khóc rồi cũng phải tự lau khô, vì nước mắt chẳng thể làm ta mạnh mẽ hơn. Hỉ, nộ, ái, ố, ai mà không có, ta cũng thế thôi, nên cứ mỉm cười mà đối diện và từng bước đi qua vậy.

Hết rồi những đêm tối ta lăn quay vật vã trong đớn đau, nước mắt lã chã, thét gào trong câm lặng mà lòng đau buốt, giờ nhìn lại tự dưng cười chính mình, một thời mụ mị đến ngốc nghếch. Ta biết, mình vẫn là kẻ yếu đuối, vẫn để bản thân bị đè nặng bởi chữ tình, nhưng dường như yêu thương nơi ta cứ bị đánh đố làm ta chẳng còn trinh nguyên khi trao thương yêu đến một ai khác nữa.

Cảm giác sợ đau cứ ám ảnh chính mình làm ta ngại lắm nếu lại dang dở thêm lần nữa, bởi đã yêu, ta sẽ luôn yêu bằng cả con tim với tất cả những gì tinh túy nhất của yêu thương. Ta của bây giờ như mang thêm một ít dối trá, ta của hiện tại như có thêm nghi ngờ, cắc cớ, ta của bây giờ chẳng dám đem niềm tin đi mà trao tất cả, vì ta sợ ta lại bán chính mình trong nỗi đau.

Vẫn phải chạy vạy hằng ngày vì cơm áo gạo tiền, vẫn phải mưu cầu sang hèn vì ngày mai, vẫn hi vọng ở tương lai vì một ai đó ta yêu thương, ta cũng như bao người đang ngày đêm gõ nhịp cuộc sống cho chính mình là thế. Ta biết, tiền không là tất cả, nhưng không có tiền tất cả cũng chỉ là không, nghèo chẳng phải là cái tội, nhưng đã nghèo thì những gì ta nói được mấy ai tin, đời thế đó, trần trụi mới là đời, trơ tráo mới là cuộc sống!

Dừng lại, ngoảnh lại, ta nhìn con đường mình đã qua, cười nụ cho những gì mình đã trải, có ngô nghê, có khù khờ nhưng tất cả cũng là một thời để nhớ…
Dừng lại, lặng im, ta lắng nghe từng thanh âm cuộc sống đang dội vào tai, có êm dịu, có chát chúa để rồi giật mình nhận ra mình đang ở đâu giữa bộn bề cuộc sống này…

Dừng lại, quan sát, ta cho mình phút giây nhìn thật kĩ tất cả, ai bên ta, ai yêu thương ta, ai cần ta, và ai ghen ghét ta, để ta biết rằng cuộc sống chẳng bao giờ là một con đường phẳng phiu…

Dừng lại, ta mỉm cười với tất cả những gì mình đã và đang có…

Có những khi ta thấy cô đơn

Cảm giác cô đơn là khi đứng trước một đám đông, trong đó có những người thân quen của ta nhưng lời ta nói chẳng được họ lắng nghe. Họ vẫn cười cười, nói nói nhưng chẳng để ý tới lời ta. Buồn lắm chứ những khi như thế. Hãy hỏi thầy cô để hiểu thầy cô mình đã có những lúc cô đơn ra sao trên bục giảng.

Cô đơn còn là những khi đứng trong một tập thể mà thấy mình lạc lõng. Không phải mình không hòa đồng, không phải mình không có bạn mà dường như bạn bè ta ai cũng đang mải, đang bận theo đuổi những điều riêng mà vô tình không để ý tới ta. Bức ảnh cuối năm bỗng nhiên mình tách biệt, bỗng nhận ra mình cười không tươi. Mặt cứ mếu và nước mắt sắp rơi… Vì mai đây mỗi đứa một nơi mất rồi.

Thấy cô đơn khi bước đi trên đường, nhìn dòng người hối hả. Ai cũng có cuộc sống riêng. Ai cũng bận rộn để không kịp quay lại nhìn một con bé loay hoay bên chiếc xe đạp cũ tuột xích. Ai cũng mong muốn chen lấn, đi nhanh thật nhanh để thoát nạn tắc đường. Thấy tai nạn, người ta lảng đi thật nhanh hoặc chỉ đứng từ xa mà nhìn mà bình phẩm. Liệu có được nhiều người chung tay giúp đỡ.




Buồn lắm những khi lên mạng, định kiếm ai đó trò chuyện chơi. Không phải không có ai trên mạng khi đó. Có một loạt nick sáng đấy chứ… Nhưng rồi không biết nhấp chuột vào đâu… Bởi nhấp chuột vào, trò chuyện được hai ba câu người bên kia đã vội… tớ đang bận/đợi tớ xíu hay không có thời gian rảnh… và thế là out.

Cô đơn nhất là khi về nhà. Về nơi ấm áp và tràn đầy yêu thương nhất. Thế nhưng vẫn có những lúc thấy buồn, thấy khó lý giải. Bữa cơm nguội lạnh. Vì ba đi công tác xa…Vì mẹ còn một núi công việc cần làm không thể ăn cơm cùng con… Vì em phải ăn sớm để học, chờ chị đến bao giờ… Có những lúc thèm lắm bữa cơm sum vầy…

Chắc chắn bạn cũng đã trải qua những cảm giác như thế. Cô đơn trong một thế giới nhiều người. Ai cũng nói, khi cô đơn hãy tìm đến tôi…
Cô đơn là những cảm giác không dễ lý giải. Cảm giác ấy nhanh đến và nhanh đi. Nhưng nó vẫn khiến ta thấy chạnh lòng… Phải chăng ta đang hờ hững, hờ hững với mọi người, mọi việc và cả chính mình nữa?
thu thuật , giải trí
 
Toggle Footer