Thứ Bảy, 27 tháng 6, 2015

Bố ơi… bác sĩ bảo cưới rồi bố ạ!

Lần này, chuyện cô thông báo trót có bầu khi chưa cưới với người yêu chắc chắn là tin "động trời" với bố cô. Đời nào ông tin được đứa con gái ông dạy dỗ đến nơi đến chốn, học hành tử tế, ngoan ngoãn lại "hư hỏng" thế được.

Hạnh về, ngập ngừng nói với bố mẹ, giọng rất yếu ớt và ấp úng: “Thưa bố mẹ, con có chuyện muốn nói với bố mẹ ạ!”. Nói rồi, Hạnh không dám ngẩng lên nhìn bố mình, cô biết chắc ông đang nhìn cô con gái rượu với ánh mắt sắc lẹm. Ngồi trong phòng bố mẹ, Hạnh lấy hết can đảm thưa chuyện với bố mẹ.
- Bố, mẹ! Chuyện là con lỡ có thai với anh Việt rồi…
Vừa nói, Hạnh vừa đưa tờ hình ảnh siêu âm thai cho bố mẹ xem. Bố Hạnh nhìn lướt qua tờ giấy trên tay con gái, lập tức ông phản ứng ngay: “Loại mất nết, bố nuôi nấng, dạy dỗ mày thế nào mà giờ mày bắt bố mẹ ‘đeo mo vào mặt’ ra đường hả?”. Dứt lời, ông đập bàn một cái rõ mạnh, bước chân ra khỏi phòng với vẻ mặt vô cùng giận dữ.
Hạnh là cô con gái duy nhất của ông bà. Bố mẹ Hạnh cùng là giáo viên đã về hưu. Ngay từ bé, Hạnh đã được bố mẹ rèn luyện khá khắt khe, nề nếp. Lần trước, khi Hạnh đưa Việt về ra mắt, Hạnh đã bị bố mắng một trận tơi bời vì dám yêu đương khi còn đi học, trong khi lúc ấy Hạnh đã học năm cuối Đại học, chỉ vài ba tháng nữa ra trường. Mẹ Hạnh phải lựa lời nói mãi, phân tích đủ kiểu bố cô mới “tha tội” cho con gái.
Lần này, chuyện cô thông báo trót có bầu khi chưa cưới với người yêu chắc chắn là tin “động trời” với bố cô. Đời nào ông tin được đứa con gái ông dạy dỗ đến nơi đến chốn, học hành tử tế, ngoan ngoãn lại “hư hỏng” thế được.
Điều trớ trêu nữa là Hạnh có bầu với Việt – người mà bố cô kịch liệt phản đối. Còn nhớ, ngày Hạnh đưa Việt về nhà, cô giới thiệu là “bạn”, song ông đã tinh ý nhận ra đó chắc chắn là người yêu của con gái. Ngay tối hôm đó, ông gọi riêng Hạnh vào phòng, chất vấn đủ kiểu, cuối cùng Hạnh phải thú nhận mối quan hệ của hai người. Một phần ông tức tối vì Hạnh mải yêu đương khi còn đang đi học, mặt khác, ông không chấp nhận được việc Hạnh kết bạn với Việt, tất cả cũng vì phong cách “ất ơ” của Việt. Việt vốn là dân kiến trúc, tính lại nghệ sĩ nên anh để tóc dài, buộc đằng sau, râu ria dài, quần áo rách rưới, bụi bặm…
Sau buổi ra mắt hôm đó, bố Hạnh gay gắt nói với con gái: “Bạn bè cũng không chơi được với loại ấy chứ đừng nói yêu đương. Bố cấm tiệt!”. Sợ bố, Hạnh không dám cãi lại nửa lời. Hai người “rút vào” bí mật.
Đôi lần, mẹ Hạnh hỏi nhỏ con gái, cô cũng tâm sự thật là hai người thật lòng yêu nhau, muốn tính chuyện lâu dài. Hạnh biết, mẹ cô cũng không mấy thiện cảm với Việt song không phản đối quyết liệt như bố. 3 năm sau buổi ra mắt đó, cũng là chừng ấy thời gian cô đã có công việc ổn định, chưa một lần nào Hạnh dám đưa Việt về nhà một lần thứ hai vì cô thực sự sợ đối mặt với “ánh mắt đỏ ngàu, vẻ mặt hằm hằm” của bố.
Hạnh đã nghĩ đến chiêu thuyết phục Việt từ bỏ “xì tai” bụi bặm, đóng vai trai ngoan để về gặp bố mình. Tuy nhiên, ý tưởng này bất khả thi vì tính bố Hạnh rất cứng nhắc, ông đã không có thiện cảm từ đầu thì chẳng đời nào ông thay đổi thái độ. Rồi cô quay sang chiêu bài thuyết phục khác: “Nhìn bề ngoài thế thôi chứ anh Việt đứng đắn, tốt tính lắm bố ạ. Chúng con thật lòng yêu nhau….”. Tiếp đó, cô nhờ mẹ “đá đưa” thêm, vậy mà tình hình vẫn không được xoay chuyển.
Yêu nhau đã gần 7 năm, cứ ai nhắc đến chuyện cưới xin, Hạnh lại đau đầu, mệt mỏi. Khi ở Hà Nội không sao, hễ lần nào về quê, nghe những lời nói cứng rắn của bố, cô lại tảng lờ đi khiến ông tin rằng con gái mình đã chia tay người yêu.
Tờ phiếu siêu âm thai của Hạnh chẳng khác nào gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu bố mình giữa mùa đông lạnh buốt giá. Sáng hôm sau, Hạnh thấy râu ria bố đâm ra tua tủa, mắt ông trũng xuống, ông gọi cô vào và nói: “Chuyện đã thế rồi, đưa nó về đây rồi bàn bạc cưới càng sớm ngày nào càng tốt ngày ấy”. Hạnh thở phào sau câu nói của bố, nhưng nhìn ánh mắt buồn rười rượi của bố, cô lại chạnh lòng.
3 tuần sau, đám cưới của Hạnh và Việt diễn ra đúng như mong đợi của cặp đôi yêu lâu này. Tuy nhiên, lòng Hạnh trĩu nặng: “Người khác cưới thì vui mà mình thì buồn vô hạn. Mình đã lấy được người mình mong đợi sau khi đấu tranh rất mệt mỏi, thậm chí phải giở chiêu bài dùng phiếu siêu âm giả để nhận được cái gật đầu miễn cưỡng của bố. Thực sự là quá bế tắc nên mình mới phải giả dối như vậy. Sau khi cưới, mình đã định sẽ nói thật với bố, nhưng sợ rồi sự thật nói ra càng khiến bố sốc hơn nên đâm lao phải theo lao. Cũng may mà vợ chồng mình có con ngay nên bố có lẽ không nghi ngờ gì chuyện tờ phiếu siêu âm giả kia cả”.
Hạnh cũng cho biết thêm dù không hài lòng về chàng rể “nghệ sĩ”, “ất ơ” cho lắm nhưng từ khi cô sinh con, mối quan hệ giữa con rể – bố vợ cũng xích lại gần thêm chút ít. Cô không hy vọng bố mình sẽ từ ghét mà quay sang yêu quý con rể bởi đó là chuyện “khó hơn lên trời”, Hạnh chỉ mong sẽ không xảy ra mâu thuẫn đáng tiếc nào giữa hai người để cô phải hối hận vì đã bảo vệ tình yêu đến cùng bấp chấp việc phải dối trá và làm bố cô buồn lòng, thất vọng.
Chủ Nhật, 21 tháng 6, 2015

Đồ quê mùa, cô làm tôi xấu mặt! Chia tay đi!

Anh đứng chết lặng ở sảnh khách sạn, nhìn theo Lâm Anh đi lên chiếc xe sang trọng ấy. Trong chiếc xe, anh thấy cô đang cười, một nụ cười lạnh lùng băng giá làm tê cứng trái tim anh.
Nắng trường qua khung cửa sổ, đùa giỡn với hàng mi dài đáng yêu của Lâm Anh, gọi cô thức dậy đến lớp học. Sinh viên năm 4 khoa thiết kế nội thất nhưng Lâm Anh vẫn chưa có lấy 1 mảnh tình vắt ngang vai. Ngoại hình của cô không đến nỗi quá xấu nhưng sự thật là cũng chẳng ưa nhìn. Trong từ điển sống của cô hình như không xuất hiện 2 từ “hàng hiệu”, “thời trang”.

Trong khi xung quanh cô, những cô gái - những cô sinh viên cùng trường thì thời trang hàng hiệu, son phấn đủ loại, riêng cô chọn cho mình phong cách chân phương giản dị nhất. Mọi người gọi Lâm Anh là “quê mùa”!

Thế rồi thần Cupid cũng để ý tới cô, gửi tới cô 1 chàng trai. Chàng tên Hà, lịch lãm và sành điệu, là trưởng phòng 1 công ty thiết kế nội thất. Họ biết nhau khi cùng vào 1 quán café và cùng gọi chung đen đá không đường. Chính ly “đen đá không đường” ấy đã khiến anh chú ý tới cô, khiến hồn anh bị hút vào đôi mắt nâu sâu thẳm ấy. Anh mến cô, muốn xin số làm quen.

Trải qua 3 tháng tìm hiểu cùng “đen đá không đường”, họ quyết định hẹn hò. Không hiểu vị thần tình ái kia có gì nhầm lẫn không khi ghép cô và anh là một. Cô chân phương, giản dị hết mức. Anh lịch lãm, phong cách, sành điệu. Với anh thì Lâm Anh chẳng có gì đáng chê trách, ngoại trừ cách ăn mặc giản dị quá mức và còn ko bao giờ đụng tới mỹ phẩm. Nhưng anh bất chấp tất cả bởi anh yêu cô, yêu sự giản dị của cô, đơn giản chỉ có thế.

Anh thích đưa cô đi chơi, nhưng mỗi khi đưa cô đi cùng đến đâu đó, bị bạn bè nói cô xấu, cô không biết ăn mặc thời trang thì anh cảm thấy xấu hổ vô cùng. Anh cố khuyên giải cô và mua tặng cô đồ hiệu, rồi mỹ phẩm. Nhưng Lâm Anh chỉ nhận chứ không dùng đến nó.

– Em không thích đồ anh mua sao?
– Em không có ý đó.
– Vậy tại sao em không dùng tới chúng?
– Chỉ là vì chúng không hợp với em thôi.
– Em có biết là mặc những bộ váy hàng hiệu này vào em sẽ xinh đẹp và quyến rũ lắm không?
– Em chỉ thích sơ mi với jeans thôi, anh hiểu mà.

Biết bao nhiêu lần như thế, anh không khỏi thấy bực bội. Sĩ diện đàn ông nổi lên, anh cảm thấy vô cùng xấu hổ và bực mình khi thấy người yêu mình bị chê là quê mùa, lạc hậu.

– Em không thể nể anh một chút mà ăn mặc thời trang hơn một chút được sao?
– Suốt thời gian qua anh vẫn không hiểu con người em sao? Anh bảo anh yêu sự giản dị của em, sao giờ lại đòi hỏi em phải thời thượng, phải sành điệu?
– Tôi thật không chịu nổi cô. Tôi thật sai lầm khi yêu cô. Cô làm tôi xấu mặt. Chia tay đi!
Anh lạnh lùng bước đi, bỏ mặc cô ở lại với đôi mắt nâu long lanh ngấn nước. Họ chia tay. Ai cũng nghĩ đó là điều tất yếu. Lâm Anh vẫn là cô, với phong cách giản dị đó đi học, chẳng để ý đến những lời nói xung quanh. Còn Hà, anh bận rộn với công việc, dù vẫn nhớ đến Lâm Anh. Có chút gì đó hơi luyến tiếc, nhưng nhanh chóng lướt qua đầu anh và biến mất. Hôm nay là tiệc mừng sinh nhật công ty, tất cả nhân viên ai cũng phải có mặt. Công ty anh đang làm việc là một công ty con của một tập đoàn lớn, nên trong buổi lễ hôm nay sẽ có Chủ tịch tập đoàn tới dự. Ai cũng tất tả lo chuẩn bị cho chu đáo.

Đứng ở sảnh khách sạn để tiếp đón khách, anh thấy một chiếc ô tô sang trọng đi tới. Xe dừng lại, không hiểu sao anh thấy hồi hộp kì lạ. Từ trên xe bước xuống một người đàn ông đã lớn tuổi và một cô gái trẻ. Mọi người đều cúi chào kính cẩn. Đó chính là Chủ tịch. Và anh đã không khỏi ngỡ ngàng khi nhìn thấy cô gái trẻ trong bộ váy dạ hội lộng lẫy, sang trọng và quý phái kia, chính là cô – Lâm Anh – người mà anh đã cảm thấy xấu hổ khi đi cùng. Nhìn thấy anh, cô mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng đến đáng sợ. “Chắc cô ta cặp bồ với ông già đó, có thể là thư kí” – anh nghĩ vậy để đứng vững được trước nụ cười lạnh lùng của cô.

Buổi tiệc bắt đầu. Mọi người ngồi vào bàn. Ngồi cạnh anh là cậu đồng nghiệp trẻ kém anh 2 tuổi.

– Kia là cô thư kí của Chủ tịch à Huy ?
– Cô nào hả anh?
– Cô gái đi cùng Chủ tịch ấy, mặc chiếc váy màu trắng kia kìa.

Đột nhiên Huy cười, nhưng cậu không dám cười to.

– Anh thật sự không biết cô ấy là ai à?
- Là ai? – Anh hồi hộp.
– Cô ấy là con gái của Chủ tịch đấy, một tiểu thư xinh đẹp, và rất thông minh. Cô ấy ít xuất hiện lắm nên anh không biết là phải.

Đôi đũa trên tay anh rơi xuống. Anh không tin vào tai mình nữa. Cô gái mà chính anh đã nói yêu, và cũng chính anh đã nói cô làm anh mất mặt với bạn bè vì cô ăn mặc “ giản dị” quá, quê mùa quá lại là con gái của vị chủ tịch quyền lực và giàu có. Vậy thì tất cả những thứ được cho là hàng hiệu đắt tiền chẳng phải nằm trong tầm tài chính của cô hay sao? Suốt cả buổi anh chỉ suy nghĩ về cô.
Buổi tiệc kết thúc. Anh đuổi theo cô, kéo tay cô lại.

– Tại sao em…
– Chúng ta quen biết nhau chưa anh? – cô lạnh lùng đáp trả
– Anh… Anh sai rồi. Xin em…
– Muộn quá rồi, bố tôi đang đợi, xin phép anh.

Lâm Anh mỉm cười, lạnh lùng sắc nhọn.
Anh đứng chết lặng ở sảnh khách sạn, nhìn theo Lâm Anh đi lên chiếc xe sang trọng ấy. Trong chiếc xe, anh thấy cô đang cười, một nụ cười lạnh lùng băng giá làm tê cứng trái tim anh.

Cuộc sống này đều có nhân - quả cả. Nên hãy yêu hết mình, yêu thật lòng, rồi sẽ được đền đáp. Đừng vì nhiều thứ phù phiếm mà từ bỏ nhau... 
Nguồn: Webtretho


Yêu anh, chàng trai không hoàn hảo của em!

Dù anh chẳng bao giờ hiểu hết suy nghĩ trong em nhưng anh luôn dành cho em một sự quan tâm đặc biệt nhất. Và em thấy hạnh phúc khi được một người “không hoàn hảo” như anh yêu!

Em từng mơ…
Anh phải là một chàng trai có mái tóc bồng bềnh đen mượt bởi tóc em ngắn cũn, vàng hoe vì cháy nắng!
Anh phải là một chàng trai có giọng nói cực ấm vì ai cũng bảo em giọng em lanh lảnh, thậm chí nhiều khi còn chua lét nữa.
Anh phải là một chàng trai ít nói vì em tinh nghịch và có thể líu lo suốt cả ngày.
Anh phải là một chàng trai chín chắn, điềm đạm vì em vẫn là cô bé vô tư hay đùa, dễ cười mà cũng mau nước mắt.
Anh phải là một chàng trai có tài nội trợ vì em rất còi cọc, ăn bao nhiêu cũng không mập lên được mà rất vụng khoản bếp núc.
Anh phải là một chàng trai tâm lí vì em dễ xúc động và rất ương bướng.
Anh phải là một chàng trai thông minh vì em ngốc nghếch.
Anh phải là một chàng trai hot boy bởi em là một cô gái xấu xí, đen nhẻm.
Anh phải là một chàng trai dịu dàng bởi em là một đứa ngỗ ngược, ngang tàng.
Anh phải là một chàng cực kì hoàn hảo.
Nhưng… Khi anh xuất hiện… mọi thứ chẳng như em tưởng tượng.
Anh, một chàng trai rất đỗi bình thường.
Anh không biết nấu ăn ngon.
Anh không nổi bật bởi chiều cao vừa tròn mét bảy của mình.
Anh không có giọng hát êm ru dễ đi vào lòng người, cũng chẳng có chất giọng trầm ấm của người con trai gốc Hà Thành.
Anh không phải hot boy nên cũng chẳng có cô nào theo đuổi.
Anh chẳng kiệm lời như em nghĩ, ngược lại anh còn “chém gió” nhiều hơn cả em nữa. Khiến mỗi lần gần bên anh em chẳng nói được gì.
Anh không phải chàng trai thông minh để hiểu tất cả những lời em nói, những gì em nghĩ.
Anh cũng không hề dịu dàng chút nào, bởi anh hay mắng em mỗi khi em mắc lỗi.
Anh không chiều chuộng em như em muốn, anh không bao giờ làm theo mọi yêu cầu của em.
Anh không hoàn hảo như em từng mong đợi.
 Nhưng…
Người có thể làm cho em khóc, em cười, cảm thấy hạnh phúc, làm cho tim em loạn nhịp lại chỉ có thể là Anh.
Dù chẳng biết làm món nào ngoài rau luộc và trứng luộc nhưng anh luôn sẵn sàng xoắn tay áo làm phụ bếp để em sai bảo. Anh chẳng ngần ngại ăn hết những món em nấu, mặc dù chúng chưa được ngon lắm.
Dù anh chẳng biết ôm đàn ghi ta hát những bản tình ca bất hủ nhưng hàng đêm em luôn nhận được lời chúc “ngủ ngon” từ anh. Sáng sáng em được nghe giọng anh gọi em dậy đi học.
Dù anh không phải là hot boy trong mắt những cô gái khác nhưng với em anh là người tuyệt vời nhất. Và em sẽ không phải lo sợ sẽ mất anh, hay phải tranh giành anh với họ.
Dù anh hay mắng mỏ em vì cái tội đi ra ngoài mà chẳng bao giờ chịu mặc áo ấm, đi trời nắng mà chẳng bao giờ chịu nhớ mang ô để rồi bị ốm. Nhưng sau đó anh lại hối hả đi mua thuốc và nấu cháo cho em ăn.
Dù anh không phải chàng trai ít nói nhưng anh biết lúc nào em cần anh và anh đôi khi trong im lặng anh cũng hiểu những tâm sự của em.
 Dù anh chẳng bao giờ đáp ứng tất cả mọi yêu cầu của em bởi anh biết trong số đó có những đòi hỏi rất vô lí, và anh giúp em nhận ra không phải cái gì mình muốn cũng được. Chính em cần phải xem xét lại bản thân mình.
Anh chẳng bao giờ tự mình làm hết những bài tập của em dẫu cho với anh nó chỉ cần 5 năm phút, còn với em là chật vật cả giờ đồng hồ. Nhưng anh luôn kiên trì giảng giải giúp em. Bởi anh muốn em phải tự dựa vào chính sức mình, anh không muốn em có tính ỷ lại.
Dù anh chẳng bao giờ hiểu hết suy nghĩ trong em nhưng anh luôn dành cho em một sự quan tâm đặc biệt nhất.
Và em thấy hạnh phúc khi được một người “không hoàn hảo” như anh yêu!

Phải rồi anh, em là đồ quê mùa

Trên chiếc xe sang trọng đó, cô mỉm cười, nụ cười làm buốt giá trái tim anh. Cô gái mà chính anh đã nói yêu, và cũng chính anh đã bỏ cô lại vì vẻ quê mùa lại là con gái của vị chủ tịch quyền lực và giàu có.

Nắng trường qua khung cửa sổ, đùa giỡn với hàng mi dài đáng yêu của Lâm Anh, gọi cô thức dậy đến lớp học. Sinh viên năm 4 khoa thiết kế nội thất nhưng Lâm Anh vẫn chưa có lấy 1 mảnh tình vắt ngang vai. Ngoại hình của cô không đến nỗi quá xấu nhưng sự thật là cũng chẳng ưa nhìn. Trong từ điển sống của cô hình như không xuất hiện 2 từ “hàng hiệu”, “thời trang”.
Trong khi xung quanh cô, những cô gái- những cô sinh viên cùng trường thì thời trang hàng hiệu, son phấn đủ loại, riêng cô chọn cho mình phong cách chân phương giản dị nhất. Mọi người gọi Lâm Anh là “quê mùa”!
Thế rồi thần Cupid cũng để ý tới cô, gửi tới cô 1 chàng trai. Chàng tên Hà, lịch lãm và sành điệu, là trưởng phòng 1 công ty thiết kế nội thất. Họ biết nhau khi cùng vào 1 quán café và cùng gọi chung đen đá không đường. Chính ly “đen đá không đường” ấy đã khiến anh chú ý tới cô, khiến hồn anh bị hút vào đôi mắt nâu sâu thẳm ấy. Anh mến cô, muốn xin số làm quen.
Trải qua 3 tháng tìm hiểu cùng “đen đá không đường”, họ quyết định hẹn hò. Không hiểu vị thần tình ái kia có gì nhầm lẫn không khi ghép cô và anh là 1. Cô chân phương, giản dị hết mức. Anh lịch lãm, phong cách, sành điệu. Với anh thì Lâm Anh chẳng có gì đáng chê trách ngoại trừ cách ăn mặc giản dị quá mức và còn bao giờ đụng tới mỹ phẩm. Nhưng anh bất chấp tất cả bởi anh yêu cô, yêu sự giản dị của cô, đơn giản chỉ có thế.
Anh thích đưa cô đi chơi, nhưng mỗi khi đưa cô đi cùng đến đâu đó, bị bạn bè nói cô xấu, cô không biết ăn mặc thời trang thì anh cảm thấy xấu hổ vô cùng. Anh cố khuyên giải cô và mua tặng cô đồ hiệu, rồi mỹ phẩm. Nhưng Lâm Anh chỉ nhận chứ không dùng đến nó.
- Em không thích đồ anh mua sao?
- Em không có ý đó.
- Vậy tại sao em không dùng tới chúng?
- Chỉ là vì chúng không hợp với em thôi.
- Em có biết là mặc những bộ váy hàng hiệu này vào em sẽ xinh đẹp và quyến rũ lắm không?
- Em chỉ thích sơ mi với jeans thôi, anh hiểu mà.
Biết bao nhiêu lần như thế, anh không khỏi thấy bực bội. Sĩ diện đàn ông nổi lên, anh cảm thấy vô cùng xấu hổ và bực mình khi thấy người yêu mình bị chê là quê mùa, lạc hậu.
- Em không thể nể anh một chút mà ăn mặc thời trang hơn một chút được sao?
- Suốt thời gian qua anh vẫn không hiểu con người em sao? Anh bảo anh yêu sự giản dị của em, sao giờ lại đòi hỏi em phải thời thượng, phải sành điệu?
- Tôi thật không chịu nổi cô. Tôi thật sai lầm khi yêu cô. Cô làm tôi xấu mặt. Chia tay đi.
Anh lạnh lùng bước đi, bỏ mặc cô ở lại với đôi mắt nâu long lanh ngấn nước. Họ chia tay. Ai cũng nghĩ đó là điều tất yếu. Lâm Anh vẫn là cô, với phong cách giản dị đó đi học, chẳng để ý đến những lời nói xung quanh. Còn Hà, anh bận rộn với công việc, dù vẫn nhớ đến Lâm Anh. Có chút gì đó hơi luyến tiếc, nhưng nhanh chóng lướt qua đầu anh và biến mất. Hôm nay là tiệc mừng sinh nhật công ty, tất cả nhân viên ai cũng phải có mặt. Công ty anh đang làm việc là một công ty con của một tập đoàn lớn, nên trong buổi lễ hôm nay sẽ có Chủ tịch tập đoàn tới dự. Ai cũng tất tả lo chuẩn bị cho chu đáo.
Đứng ở sảnh khách sạn để tiếp đón khách, anh thấy một chiếc ô tô sang trọng đi tới. Xe dừng lại, không hiểu sao anh thấy hồi hộp kì lạ. Từ trên xe bước xuống một người đàn ông đã lớn tuổi và một cô gái trẻ. Mọi người đều cúi chào kính cẩn. Đó chính là Chủ tịch. Và anh đã không khỏi ngỡ ngàng khi nhìn thấy cô gái trẻ trong bộ váy dạ hội lộng lẫy, sang trọng và quý phái kia, chính là cô – Lâm Anh – người mà anh đã cảm thấy xấu hổ khi đi cùng. Nhìn thấy anh, cô mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng đến đáng sợ. “Chắc cô ta cặp bồ với ông già đó, có thể là thư kí” – anh nghĩ vậy để đứng vững được trước nụ cười lạnh lùng của cô.
Buổi tiệc bắt đầu. Mọi người ngồi vào bàn. Ngồi cạnh anh là cậu đồng nghiệp trẻ kém anh 2 tuổi.
- Kia là cô thư kí của Chủ tịch à Huy ?
- Cô nào hả anh?
- Cô gái đi cùng Chủ tịch ấy, mặc chiếc váy màu trắng kia kìa.
Đột nhiên Huy cười, nhưng cậu không dám cười to.
- Anh thật sự không biết cô ấy là ai à?
Là ai? – Anh hồi hộp.
- Cô ấy là con gái của Chủ tịch đấy, một tiểu thư xinh đẹp, và rất thông minh. Cô ấy ít xuất hiện lắm nên anh không biết là phải.
Đôi đũa trên tay anh rơi xuống. Anh không tin vào tai mình nữa. Cô gái mà chính anh đã nói yêu, và cũng chính anh đã nói cô làm anh mất mặt với bạn bè vì cô ăn mặc “ giản dị” quá, quê mùa quá lại là con gái của vị chủ tịch quyền lực và giàu có. Vậy thì tất cả những thứ được cho là hàng hiệu đắt tiền chẳng phải nằm trong tầm tài chính của cô hay sao? Suốt cả buổi anh chỉ suy nghĩ về cô.
Buổi tiệc kết thúc. Anh đuổi theo cô, kéo tay cô lại.
- Tại sao em…
- Chúng ta quen biết nhau chưa anh? – cô lạnh lùng đáp trả
- Anh… Anh sai rồi. Xin em…
- Muộn quá rồi, bố tôi đang đợi, xin phép anh.
Lâm Anh mỉm cười, lạnh lùng sắc nhọn.
Anh đứng chết lặng ở sảnh khách sạn, nhìn theo Lâm Anh đi lên chiếc xe sang trọng ấy. Trong chiếc xe, anh thấy cô đang cười, một nụ cười lạnh lùng băng giá làm tê cứng trái tim anh.
Thứ Sáu, 19 tháng 6, 2015

Những điều em muốn làm cùng anh…

Anh à! Có thể Thượng đế muốn giấu anh kỹ hơn trước khi đưa anh đến bên em. Vì vậy em sẽ chờ anh đến để chúng mình cùng nhau trải nghiệm những điều thật tuyệt vời nhé. Right here waiting for you!

Cùng anh uống chung một tách cà phê, vì em nghe ai đó đã nói rằng như thế có nghĩa là hôn gián tiếp. Vậy là chúng mình hôn nhau một cách đơn giản và tự nhiên thế đấy.
Được anh đạp xe chở em trên đường phố vào lúc mặt trời đã tắt nắng, phố xá lên đèn, em sẽ tựa vào bờ vai ấm áp của anh và hít căng lồng ngực hương hoa sữa nồng nàn. Cảm thấy dễ chịu và bình yên.
Ngồi dưới mái hiên trò chuyện với anh về cuộc sống, kể cho anh nghe về giấc mơ đêm qua của em và nghe anh giải mã bí ẩn của chúng, dù đôi lúc lời giải mã chẳng ăn khớp với ý nghĩa thực sự của giấc mơ gì cả, có hề gì vì em đã được anh lắng nghe bằng tất cả trái tim.
Cùng anh thu âm chung một bài hát, có thể đó là bài “Tình yên hoa gió” vì em rất thích ca khúc này. Anh là gió, em là hoa, một tình yêu thật đẹp và thơ mộng.
Sau một ngày làm việc vất vả, anh sẽ tập cho em cách đi xe máy, em chưa hề biết đi dù đã qua tuổi 20, anh sẽ cốc đầu và bảo em rằng “ngốc quá! đi xe máy dễ ợt mà cũng hông biết đi”, rồi anh sẽ chỉ dạy em tận tình các bước cơ bản, để rồi sau đó em sẽ chở anh vòng quanh phố phường.
Vào những ngày mưa, anh với em sẽ bước đi cùng nhau dưới một chiếc ô, anh sẽ để ô nhích hẳn về bên em mặc kệ anh ướt hết cả một bên vai, nhưng em sẽ đẩy nó lại về phía anh vì em muốn chúng ta cùng nhau chia sẻ mọi thứ, kể cả những hạt mưa.
Đi biển cùng anh vào ngày rằm, trăng sáng, trời đầy sao, chúng mình sẽ cùng nghịch nước, xây lâu đài cát, vẽ hình trái tim trên cát, trong đó sẽ có trái tim anh_trái tim em.
Vào mùa hè gió lộng, chúng ta sẽ cùng nhau thả diều trên triền đê, chạy nhảy tung tăng trên cánh đồng hoa cỏ may, khi mệt nghỉ, mình sẽ cùng nhau nghe nhạc bằng một chiếc Mp3, anh một phone và em một phone…
Cùng anh đón giao thừa trong cảm xúc hân hoan, nô nức mong chờ một mùa xuân mới, khi phát pháo hoa đầu tiên bắn lên, em nguyện cầu rằng sẽ mãi được bên anh vào khoảnh khắc này trong những năm tháng về sau.
Ngày kỉ niệm tình yêu, anh và em sẽ cùng nhau đến những nơi chúng ta đã đi qua, chụp những kiểu ảnh tình cảm, mua tặng nhau vài thứ nhỏ xinh, sắm đồ đôi để có thể hãnh diện khoe với cả thế giới rằng chúng ta là của nhau.
Anh à! Có thể là anh đang ở đâu đó giữa hàng vạn người vẫn thường xuyên lướt qua em mỗi ngày, có thể Thượng đế muốn giấu anh kỹ hơn trước khi đưa anh đến bên em, cũng có thể là thần tình yêu vẫn chưa đến để gõ cửa trái tim chúng ta.
Vì vậy em sẽ chờ anh đến để chúng mình cùng nhau trải nghiệm những điều lãng mạn này nhé. Right here waiting for you!
Theo Trí thức trẻ


Khi nào anh nhớ em nhất, khi yêu hay khi xa?

Cầm chiếc điện thoại trên tay, những dòng số chạy loằng ngoằng thay thế cho một cái tên “Anh yêu”, nó tự hỏi: Tại sao một năm trôi qua anh mới gọi cho nó và nói rằng anh nhớ nó?

Khi còn bên nhau…
Em: Anh nhớ em nhất là khi nào hả anh?
Anh: À… ừm anh nhớ em nhất mỗi lúc anh ngủ và khi anh say.
Em: Giận anh rồi, chẳng lẽ những khi anh không-tỉnh-táo như thế thì anh mới nhớ đến em?
Anh: Ối, anh đùa mà… bé đừng giận. Anh trả lời thật nhé! Anh nhớ em nhất khi anh đang thở…
Khi chia tay…
Anh: Alo, em đấy à? Anh nhớ em lắm đấy, em biết không?
Em : …
Hai đoạn đối thoại trên cứ mãi là lởn vởn trong tâm trí của nó, tiếng nói trầm ấm của anh, cái giọng nũng nịu của nó một thời sao cứ âm vang bên tai khiến nó chập chờn rơi vào mộng mị của riêng mình… Bây giờ, nó biết anh nhớ về nhất là khi nào rồi!
Một cuộc gọi. Một câu nói. Một kí ức ùa về… Nó đã không gặp anh bao lâu rồi nhỉ?… 4 tháng… 6 tháng… 1 năm rồi đó ư? Thời gian trôi nhanh thật, ngược xuôi ngang dọc, giờ đây nó đã không còn là cô bé ngốc nghếch, bướng bỉnh ngày nào bên anh nữa rồi. Ngày xưa… Người nói chia tay là nó. Người khóc nhiều nhất cũng lại là nó. Người cố tỏ ra mạnh mẽ cũng chính nó. Nhưng không ngờ tất cả những điều đó đã tố cáo rằng: Nó chỉ là một cô gái yếu đuối đang cố gắng tỏ ra mạnh mẽ mà thôi!
Thời gian cũng giống như một mặt hồ rộng. Chúng ta ném vào đó tuổi trẻ, sự xinh đẹp, tình yêu và cả những kí ức buồn… Nó đã trót lỡ tay ném vào mặt hồ đó tình yêu của nó dành cho anh. Không phải là không có tiếc nuối, không phải là không tổn thương nhưng trên hết, sự cao ngạo và trẻ con của nó đã chiến thắng tất cả.
Cầm chiếc điện thoại trên tay, những dòng số chạy loằng ngoằng thay thế cho một cái tên “Anh yêu”, nó tự hỏi: Tại sao một năm trôi qua anh mới gọi cho nó và nói rằng anh nhớ nó? Anh có biết nó đã nhớ anh đến phát điên những ngày mới xa anh, nhưng con bé bướng bỉnh trong nó bắt nó phải câm lặng, phải tập quên anh và có lẽ nó đã làm được. Nó đã mơ hồ nghĩ về ngày nó tình cờ gặp anh đâu đó trong thế giới nhỏ hẹp của những người từng yêu nhau, nó sẽ nhìn anh và mỉm cười – một nụ cười đầy kiêu hãnh. Nó sẽ cho anh thấy nó đã sống tốt như thế nào, vẫn xinh đẹp ra sao khi gặp lại anh. Nhưng ngày đó đã không đến, nó không mạnh mẽ như nó nghĩ, chỉ một cuộc gọi bất chợt lúc nửa đêm vào cái khoảng thời gian một năm dằn dặt xa cách đó thôi cũng đủ làm nó… vụn vỡ.
Tình yêu thật là kì lạ yêu nhau, giận nhau, rồi xa nhau… những tưởng sẽ không bao giờ trái tim có thể run lên vì người kia nữa nhưng hóa ra không phải vậy. Một người có thời đã từng thân thuộc như chân tay không thể tách rời rồi bỗng cách chợt xa nhau nghìn trùng nay bỗng xuất hiện đột ngột mà tàn nhẫn, để nó nhận ra rằng: Hóa ra anh vẫn ở đây – nơi rất sâu trong trái tim nó. Những gì thân thuộc nhất lại lần lượt dắt díu nhau về, đứng vây quanh nó, nhìn nó chằm chằm…
Nó tự nhủ: Thôi thì cũng chỉ là một câu nói nó muốn nghe thôi mà. Cứ coi như đó là những viên đá xanh còn sót lại sau một cuộc tình đã đổ vỡ, cứ coi như đó mà minh chứng rằng nó đã từng yêu. Thôi thì có vấp ngã, dại khờ ngày trước, mới có một nó bây giờ. Thôi thì yêu thương này gói lại, để những yêu thương khác có cơ hội mở ra. Thôi thì… ừ thôi thì… chúng ta xa nhau thật rồi!
Nó thấm thía rằng: Thời gian đã qua, lời đã nói, và những cơ hội đã bõ lỡ là thứ mất rồi thì không cách nào lấy lại được. Trong tình yêu, kẻ nào ra đi là kẻ mạnh! Nó đã quyết định ra đi khỏi trái tim anh thì nó sẽ không trở về nơi đó nữa bởi khi chúng ta chia tay nhau, chúng ta đã mất nhau một lần và nó không muốn mất anh thêm một lần nữa đâu! Vậy nên khi còn yêu nhau, hãy trân trọng tình cảm của nhau, đừng để khi mất nhau rồi mới hối tiếc…
Bây giờ, nó mới tìm ra câu trả lời cho câu hỏi “Khi nào anh nhớ em nhất?” có phải là quá muộn rồi không? Anh nhớ em nhất là khi chúng ta không còn ở bên nhau nữa…
Theo Trí Thức Trẻ


Thứ Tư, 17 tháng 6, 2015

Gửi em – người con gái đến trước chị…

Chị chẳng giành giật vì vốn dĩ tình yêu không phải thứ có thể cầm lấy, cất đi và cho vào tủ kính. Chẳng có chiếc mặt nạ nào bao bọc được khuôn mặt em vĩnh viễn đâu và cũng chẳng có sự giả tạo nào che đậy được sự ích kỉ, tham lam của em mãi được.

Nhớ có lần đọc được ở đâu đó trong 1 cuốn sách của Minh Nhật có vài dòng: “Trong cuộc sống nói chung, có ba loại người tôi ghét nhất: bọn đạo đức giả, lũ vô trách nhiệm với cuộc đời, và đám người yêu cũ của người yêu. Hai loại đầu, về căn bản thì bạn có thể nhắm mắt làm ngơ, có nghĩa là nếu chúng nó không chọc vào bị gạo của tôi, thì tôi cũng chả can hệ gì đến cuộc đời chúng. Còn loại thứ ba thì rất khó, kể cả họ không làm gì tôi, tôi cũng cứ tự phát điên lên.
Ngạn ngữ có câu: “Trời đã sinh ra người yêu mình tại sao còn sinh ra đám người yêu cũ của anh ấy” chính là như vậy. Oan nghiệt!” Ấy là khi những cô gái kia đã là quá khứ, chỉ vô tình chạm đến, động đến…đến trước hay đến sau không có tội, và quá khứ ấy cũng sẽ vô tội, vô trách nhưng còn em?
Em có ích kỉ quá không khi lạnh lùng bước đi bỏ mặc anh ấy với cả khoảng trời vụn vỡ và rồi quay lại khi anh ấy quyết định nắm lấy tay chị? Không dễ dàng gì để anh ấy bước qua được quá khứ kia và bắt đầu cuộc sống mới, chia tay anh ấy em yêu thêm người mới, quen thêm ngưới mới để rồi khi anh ấy cũng bắt đầu xoa dịu tim mình bằng việc yêu một người thì em lại không cam chịu, không chấp nhận và bằng mọi giá phải phá vỡ cái tình yêu mới chớm nở ấy
Em có mệt mỏi không khi cứ phải tỏ ra yếu đuối, mỏng manh, cô đơn và tội nghiệp trong mắt anh ấy, khi phải dùng quá khứ đã qua và nước mắt để níu giữ người em đã từng bỏ rơi? Có mệt mỏi không khi cứ phải cùng lúc một mình diễn hai vai, ngoài mặt thì em luôn nói “Chúc anh hạnh phúc”, tỏ ra mình cao thượng để rồi sau lưng lại cám dỗ, níu kéo anh ấy? Em làm thế, anh ấy có hạnh phúc nổi không? Em ở đâu khi anh ấy suy sụp, khi anh ấy gục ngã? Em ở đâu khi anh ấy cần em, cần tình yêu mà anh ấy bao bọc và bảo vệ mấy năm trời?
Con trai, nhất là với một người con trai nặng tình như anh ấy sẽ chẳng đủ tàn nhẫn đễ bỏ em lại bơ vơ và hạnh phúc với tình yêu mới, sẽ có lúc nhưng không phải lúc em không còn ai ở bên, em cô đơn rồi đủ các thứ mà em vẽ ra. Ngày trước xem phim, chị hay phát điên với những thằng bị mấy con giả tạo qua mắt nhưng giờ nếm trải thì mới thấy chỉ có đàn bà mới hiểu thấu được lòng dạ đàn bà. Đàn ông họ chỉ biết rằng những cô gái tỏ ra yếu đuối, mỏng manh, tội nghiệp thì luôn cần sự che chở…còn cô gái ngày ngày bên cạnh họ, luôn miệng nói rằng “em không sao” “em ổn” thì không…
Chị chẳng giành giật vì vốn dĩ tình yêu không phải thứ có thể cầm lấy, cất đi và cho vào tủ kính. Cứ cho là em hả hê vì nhận được sự quan tâm từ anh ấy, mấy câu hỏi thăm hay thương hại, cứ cho là em hài lòng với thành quả mà em dày công diễn xuất mới có được, nhưng em à…chẳng có chiếc mặt nạ nào bao bọc được khuôn mặt em vĩnh viễn đâu, và cũng chẳng có sự giả tạo nào che đậy được sự ích kỉ, tham lam của em mãi được.
Có thể trước đây em với anh ấy đã từng yêu nhau thắm thiết, nếu có ai xuất hiện người đó sẽ là kẻ thứ ba…nhưng bây giờ bên anh ấy đã có cô gái khác, họ yêu thương nhau, trân trọng nhau…nếu em cố tình xen vào giữa thì em chính là kẻ thứ ba….không phải kẻ thứ ba nào cũng đáng ghét nhưng kẻ thứ ba nào cũng đáng thương và tội nghiệp.
Theo Guu

Nếu thời gian quay lại liệu anh có còn muốn nắm lấy tay em

Em là đứa con gái dở dở ương ương, hành động theo cảm tính, nói những điều ngây ngô làm những hành động điên rồ, ấy vậy mà anh vẫn ở bên dù cho em có đuổi anh đi. Anh à! Yêu nhau hơn 3 năm nhưng đôi khi em muốn hỏi: “Liệu thời gian quay lại lần nữa, anh có còn muốn nắm lấy tay em.”

Anh à! Thời gian trôi qua thật nhanh anh nhỉ, thấm thoắt mới đó mình đã gắn bó với nhau được hơn 3 năm rồi. Ba năm qua có biết bao giận hờn lẫn niềm vui anh nhỉ. Đôi khi em thầm cảm ơn ông trời đã đưa anh đến bên em, yêu em và chở che cho em.
Trước khi đến với anh, em là cô bé mềm yếu dễ bị tổn thương, em nép mình trong sợ hãi. Em sợ, sợ tất cả kể cả việc yêu thương. Anh là người đã kéo em dậy, dắt em vượt qua chính nỗi sợ hãi của mình. Anh quan tâm em như một đứa trẻ bị thương, anh chăm chút em từng tý một.
Nhiều lần em ốm nằm việc bê bết, chính anh là người chăm sóc, vì bố mẹ em ở xa. Trong cơn mơ màng của những mũi tiêm và lọ thuốc em nghe bác sĩ hỏi anh là người yêu của em à. Anh trả lời: “Không, đây là vợ em.” Câu nói đó khiến em thấy yên lòng và chìm vào giấc ngủ, rồi khi anh bắt em đi khám lại, em run rẩy chùn bước trước cổng bệnh viện không dám vào. Nhưng anh cứ cổ vũ em đi vì anh rất lo lắng cho em, lúc đó trong đầu em chỉ nghĩ rằng “Lỡ may mình mắc bệnh nan y thì sao? Chắc lúc đó mình sẽ rời xa anh mãi mãi.”
Ngồi chờ kết quả như chờ án tử hình với em vậy, em cúi gằm mặt, nước mắt cứ rơi lả chả. Còn anh, anh chẳng nói gì chỉ nắm lấy tay em và kéo em nép vào ngực. Bàn tay đó luôn nắm lấy tay em dù có đi chợ mua đồ, đi mua sắm, đi ăn hay đi bất cứ đâu. Anh vẫn luôn làm vậy, khiến ai nhìn vào cũng phải ghen tỵ.
Bác sĩ mở phòng ra và gọi em vào, chân em như cứng lại không bước nổi, nhưng… may quá, ông ấy bảo không sao đâu, đừng sợ. Bác sĩ nói em ổn, em chỉ bị kích động chứ không có vấn đề gì, nghe tin xong em vui muốn xỉu. Anh ôm lấy em và nói: “Đấy anh đã bảo không sao mà.” Em lại khóc nhưng là giọt nước mắt của hạnh phúc.
Đôi khi em thấy mình thật tệ, bướng bỉnh cứng đầu, mỗi lần em gây lỗi, anh buồn, anh là người có quyền giận. Nhưng loay hoay lúc em lại giận lại rồi biến mất, tắt máy, khóa facebook, làm anh điên đảo kiếm tìm. Em thấy mình thật tệ khi cứ làm anh buồn nên em hay trốn ở nơi nào đó để bình tĩnh suy nghĩ lại. Mỗi lần tìm được em, anh chỉ ôm em nhẹ nhàng từ phía sau mà chẳng bao giờ trách móc, cái ôm của anh luôn khiến tâm hồn em được xoa dịu.
Anh- người con trai luôn nhẹ nhàng và tình cảm, anh yêu em khiến bạn bè phải xuýt xoa là sao mà tình cảm thế. Còn em, đứa con gái dở dở ương ương, hành động theo cảm tính, nói những điều ngây ngô làm những hành động điên rồ, ấy vậy mà anh vẫn ở bên dù cho em có đuổi anh đi. Anh à! Yêu nhau hơn 3 năm nhưng đôi khi em muốn hỏi: “Liệu thời gian quay lại lần nữa, anh có còn muốn nắm lấy tay em.”
Nhiều lần em đuổi anh đi vì anh xứng đáng tìm được ai kia tốt hơn em, xinh đẹp hơn em. Nhưng anh cứ bảo: “Em đâu có xấu với lại anh đâu đi tìm người hoàn hảo, với anh, anh chỉ muốn yêu người khiến trái tim anh rung động.” Em là đứa con gái may mắn quá phải không? Khi mà được anh yêu nhiều như thế. Cảm ơn anh đã nắm lấy tay em, dù thời gian có quay lại, em vẫn mong anh nắm chặt tay em lần nữa, vì như vậy anh đã cứu rỗi cuộc đời của một con người rồi. Ngày mai, em lại được nắm tay anh nhưng là cái nắm tay ý nghĩa của cuộc đời. Chúng ta sẽ bước vào lễ đường, ngày mai em là cô dâu, còn anh là chú rể. Vậy nên, nếu có hối hận thì vẫn còn gần 1 ngày cho anh suy nghĩ đấy. Còn nếu đã xác định nắm lấy tay em thì hãy nắm lấy nó cả cuộc đời này anh nhé. Em yêu anh!
Chủ Nhật, 14 tháng 6, 2015

Tôi đã đúng khi đóng vai “gái hư” để “tuyển chồng”

Tôi thừa hiểu đàn ông thời nay, 10 anh thì có đến 9 anh hư nhưng luôn giả vờ ngoan ngoãn khi đi với gái. Để tìm được anh duy nhất thực sự ngoan còn lại chỉ có cách là mình phải ra dáng gái hư triệt để.


Tôi năm nay 25 tuổi, chẳng còn trẻ nhưng cũng chưa già để phải lo xa chuyện ế ẩm, thế nhưng bố mẹ tôi thì không nghĩ như vậy. Từ hôm chính thức bước sang tuổi 25 tới giờ, không tháng nào tôi không nhận được vài ba cuộc điện thoại của mẹ thông báo về nhà ngay để đi xem mặt. Không muốn làm mẹ buồn nên tôi đành gật đầu ưng thuận hết. Có điều, chuyện tôi gặp gỡ thế nào mẹ tôi chẳng bao giờ biết được.
Tôi thừa hiểu đàn ông thời nay, 10 anh thì có đến 9 anh hư nhưng luôn giả vờ ngoan ngoãn khi đi với gái. Vậy nên tôi nghĩ, để tìm được anh duy nhất thực sự ngoan còn lại chỉ có cách là mình phải ra dáng gái hư triệt để, làm thế nào ngược lại hoàn toàn với mẫu hình cô gái lý tưởng mẹ tôi hay vẽ ra khi giới thiệu về mình thì càng tốt. Bản thân tôi không dám tự nhận mình là gái ngoan nguyên chất 100% nhưng cũng không phải dạng con gái hư hỏng, mất nết, lố lăng. Tuy nhiên, khi đi gặp mặt thì tôi phải diễn.
Đầu tiên là ngoại hình, tóc tôi vốn nhuộm nâu vàng tự nhiên, những hôm gặp mặt tôi thường ra hàng gội đầu nhờ họ kẹp thêm vài “nhánh” tóc giả nhiều màu sắc. Bình thường tôi chẳng mấy khi trang điểm nhưng đi gặp mặt là trang điểm thật đậm, kẻ mắt đen sì, đánh môi đỏ chót sao cho thật giống các “em” hot girl trên mạng. Quần áo thì tôi sắm vài ba cái áo trắng mỏng tang, không thì váy hai dây sexy theo đúng xu hướng hiện giờ.
Thứ hai là trò chuyện, tôi thoải mái đưa quan điểm của mình về “chuyện ấy” về đàn ông về phụ nữ ngay từ lần gặp mặt đầu tiên, cố gắng tỏ ra mình là mẫu con gái sống thoáng, chẳng quan trọng trinh tiết rồi từ từ theo dõi thái độ đối phương. Đa phần các anh con trai mới đầu cũng nhiệt tình đóng góp ý kiến lắm nhưng khi lờ mờ nhận ra có vẻ tôi không còn là gái “gin” nữa là thay đổi ngay sắc mặt. Nhìn các anh bối rối không biết thoát khỏi buổi hẹn hò này thế này mà tôi sung sướng trong lòng.
Tôi thì vẫn “gin” đấy nhưng tôi chúa ghét loại đàn ông coi trọng thứ đó hơn người con gái. Loại đàn ông này khi yêu thì nói năng ngọt xớt, lúc nào cũng “Em yêu anh thì phải cho anh chứ” nhưng chỉ cần biết mình không phải “người đầu tiên” là sẵn sàng hạ nhục không tiếc lời người con gái yêu họ. Dù bản thân tôi chưa sẵn sàng cho “chuyện ấy” nhưng tôi thừa trí thông minh để hiểu tình dục chẳng là cái gì xấu xa cả. Đàn ông anh nào chẳng nghĩ đến nó nhưng chỉ cần người “bước qua lằn ranh” là phụ nữ thì ngay lập tức giãy nảy lên.
Cho đến lần xem mặt lần thứ 7, tôi gặp anh. Ban đầu tôi cũng chẳng kỳ vọng gì nhiều vì anh là giảng viên trường đại học, nghe đã thấy là con người mô phạm và đầu óc dứt khoát bảo thủ rồi. Nhưng tôi hoàn toàn lầm, anh hài hước và thú vị hơn tôi tưởng rất nhiều. Gặp nhau lần đầu xong đêm về tôi không thể ngủ yên vì những câu chuyện anh kể, cách anh cười, cách anh chăm chú lắng nghe tôi nói thật quyến rũ quá. Tôi bắt đầu sợ rằng vẻ ngoài của mình có dọa anh không, những thứ tôi nói có làm anh e ngại không. Tôi tìm mọi cách liên lạc với anh, chẳng cần biết sĩ diện của con gái như thế nào nữa.
Chúng tôi yêu nhau thật ngọt ngào. Càng ở bên anh lâu tôi càng thêm yêu thương và muốn lấy anh làm chồng. Anh là tất cả những gì tôi mong ước ở người cha của các con tôi sau này. Anh luôn quan tâm, đối tốt với tôi, nhiều khi dịu dàng nhưng nhiều khi nghiêm khắc. Tính tôi trẻ con, lười và hay đùn đẩy trách nhiệm, anh bắt tôi sửa đổi từng chút một. Dù yêu anh rất nhiều như thế, tôi vẫn còn vướng mắc trong đầu một thứ, rằng thái độ anh thế nào với chuyện trinh tiết kia. Chúng tôi từng nói về chủ đề này rất nhiều lần và quan điểm của anh hoàn toàn giống tôi nhưng tôi vẫn không dám chắc.
Ngày kỉ niệm 1 năm yêu nhau, tôi quyết định liều. Tôi yêu anh như vậy, trân trọng anh như vậy, nếu sau hôm nay anh đối xử với tôi khác đi thì tôi cũng coi như đó là cái giá phải trả cho bài học này, còn hơn tôi sẽ lấy anh và đau khổ cả đời. Chúng tôi thuê phòng khách sạn, ngồi uống rượu trong ánh nến. Anh đưa tôi lên giường, nhẹ nhàng chăm sóc tôi từng chút một. Trái tim tôi run lên với từng cử động và hơi thở của anh phả đều trên người… Và đó là “lần đầu tiên” của tôi.
Nhìn tấm ga trải giường có vương vết máu, anh hơi ngẩn ra một lúc còn tôi căng thẳng theo dõi thái độ của anh. Rồi anh chợt lên tiếng: “Ơ, em đến tháng à? Sao chẳng chú ý gì cả? Em có ổn không?”. Tôi nhìn anh một lúc lâu rồi phá lên cười ngặt nghẽo trước cái nhìn ngơ ngác của anh. Tôi ôm chầm lấy người đàn ông của mình, cảm thấy thực sự hạnh phúc. Tôi đã đúng khi quyết định vờ làm gái hư để tuyển chồng. Có anh, tôi chắc chắn sự lựa chọn này của mình không thể sai lầm được.

7 cách khiến người yêu cũ phải “ngậm ngùi” khi gặp lại bạn

Có vô vàn lý do khiến bạn muốn người cũ phát ghen. Tiêu biểu là bởi vì bạn muốn chứng tỏ cho anh ta thấy đã bỏ lỡ điều gì ở một cô gái tuyệt vời.


Bạn trông thật hạnh phúc
Thật khó để trông có vẻ hạnh phúc khi vừa mới chia tay người ấy. Nhưng hãy không ngừng nhắc nhở bản thân bạn đang sống vì điều gì, và Ex có phải lý do duy nhất để bạn tồn tại trên đời hay không? Thế cho nên hãy hạnh phúc thật sự, vì bên cạnh bạn có rất nhiều đáng trân quý, những người thân yêu mới đem lại cho bạn niềm vui và tiếng cười.
Cách để bạn trông thật hạnh phúc: Dẹp bỏ những món quà anh ấy đã tặng khỏi tầm mắt. Nuông chiều bản thân với những sở thích và thói quen làm bạn thấy hài lòng.

Cư xử trưởng thành
Nước mắt, quỵ luỵ chỉ khiến người cũ nhìn bạn với ánh mắt thương hại, nhiều khi với những anh chàng thích trêu đùa trái tim của con gái, họ chỉ thấy bạn nực cười. Hãy tự tin, cho anh ta thấy mình sẽ dễ dàng vượt qua chuyện này. Nếu chẳng may có giáp mặt trong một tình huống đặc biệt, đừng ngần ngại mỉm cười chào và tự tin nói chuyện với người xưa.
Hãy nhớ, nếu bạn chỉ muốn anh ta phát ghen lên vì bạn đã quên được anh ta, thì trong giao tiếp tuyệt đối đừng buông lời tán tỉnh. Quan trọng là sự thân thiện, nhưng vẫn xa cách.
Trò chuyện vui vẻ với những chàng trai khác
Đừng cố gắng có ngay người yêu mới sau khi chia tay người cũ chỉ vài tháng, hoặc thậm chí vài ngày. Bạn chỉ cần làm bạn với những cậu con trai khác mà thôi. Bắt tay ngay vào mối tình mới là không công bằng cho cả người mới đến lẫn trái tim bạn.
Trong thời gian trò chuyện vui vẻ với những chàng trai khác, bạn sẽ biết Ex liệu có muốn quay về với mình không. Anh ấy sẽ ghen tuông và cố gắng thu hút lại sự chú ý của bạn, hoặc chẳng quan tâm gì. Lúc đó bạn cũng sẽ có câu trả lời cho riêng mình về chuyện liệu có cần thiết để “kích ngòi” ghen tuông với người cũ nữa hay dừng lại.

Tập trung cải thiện bản thân
Hãy cải thiện những thói quen xấu và biến mình trở nên hoàn hảo hơn. Đi du lịch và check in facebook nếu bạn có thể. Học thật xuất sắc và chụp hình điểm cao khoe với thiên hạ. Hãy làm bất cứ điều gì bạn muốn, miễn sao có ích cho chính mình. Bởi vì nếu anh ta không ghen tị với sự mạnh mẽ, tự tin và độc lập của bạn, thì bạn cũng sẽ học hỏi được rất nhiều kinh nghiệm trong quá trình làm mới bản thân.
Từ trong ra ngoài bạn đều ổn
“Look good and feel good”, hãy nhấn F5 cho chính mình. Thay đổi diện mạo một cách tích cực, để kiểu tóc mới, ăn mặc đẹp hơn, vui vẻ và cười thật nhiều. Chính nguồn năng lượng toát ra từ bạn sẽ khiến người cũ bất ngờ và ngạc nhiên. Rất nhiều người đã thử và phải công nhận rằng cách để Ex thấy nuối tiếc nhất chính là hình ảnh thay đổi theo chiều hướng tích cực ngay sau khi 2 người chia tay nhau.
Tận dụng lợi thế của mạng xã hội
Nếu bạn sử dụng Facebook/Pinterest/Twitter, hãy tải lên những bức ảnh cho thấy bạn ổn sau khi chia tay. Đừng đăng những lời mùi mẫn, khóc lóc với dáng vóc tiều tuỵ. Nhiều anh chàng sau chia tay, dù đã xoá nick của người yêu nhưng vẫn giữ thói quen lén lút theo dõi những cập nhật mới nhất để biết người kia hiện giờ thế nào. Mạng xã hội cũng giúp bạn trò chuyện với những chàng trai tiềm năng, thế nên chính những đoạn bình luận qua lại trên mạng xã hội của bạn sẽ làm người cũ phải ghen đấy. Nếu hai bạn không xoá nick của nhau, hãy ẩn bài đăng của anh ấy để mình không phải bận tâm.
Một số bí kíp nho nhỏ: Hãy thêm một chút gia vị bí ẩn vào status của mình. Những thứ mập mờ, không rõ ràng, gây tò mò lại có hiệu quả hơn cả. Ví dụ như: bạn đăng 1 bức hình ở một nơi khác thành phố mình đang sống và ghi dòng trạng thái “Trạm dừng chân tiếp theo!”, đăng hình bạn đang âu yếm chú cún với câu nói “Hai chị em đi chơi thôi!”…

Hãy bỏ qua anh ấy, đừng nhắc đến Ex trong mỗi dòng trạng thái của mình. Anh ấy sẽ phát bực và ngấm ngầm cảm thấy ghen với năng lượng mạnh mẽ của bạn đấy.
Đừng lập tức trả lời nếu anh ấy nhắn tin cho bạn
Nếu anh ta gửi tin nhắn cho bạn, đừng vội trả lời ngay. Hãy để nó qua đi 1-2 ngày, sau đó mới nhắn lại. Anh ấy phải gọi điện hay nhắn tin trước nghĩa là bạn mới là người nắm quyền chủ động. Tận dụng lợi thế này để “làm cao” nhé. Nhắn lại như “Xin lỗi, giờ em mới thấy tin nhắn”, “Mấy ngày qua hơi bận nên không trả lời ngay được, có việc gì thế anh?”… là những kiểu câu gây độ sát thương cao nhất cho đối phương đấy.
Chú ý:
- Đừng đi tán tỉnh các chàng trai quanh mình. Nó chỉ khiến anh ta cảm thấy nhẹ nhõm vì đã thoát nợ một người lẳng lơ như bạn.
- Trách móc anh ta với tất cả mọi người. Điều này khiến bạn thật sự tội nghiệp trong mắt những người xung quanh, bao gồm cả Ex.
- Nếu người cũ muốn một cơ hội để quay về, hãy chắc chắn rằng anh ta có yêu bạn không, hay chỉ vì vẻ ngoài mà bạn đã thay đổi.
- Bạn vẫn có thể làm bạn với Ex. Nhưng nếu anh ấy có bạn gái mới, hãy hạn chế việc nói chuyện với nhau hay có những hành động quan tâm thân mật.
Hãy suy nghĩ thật kĩ trước khi muốn làm những điều trên. Chừng nào bạn còn muốn người cũ phải ghen với mình, chừng ấy hình bóng anh ta vẫn còn trong tâm trí bạn. Với những người không xứng đáng, cách tốt nhất là sống thật tốt, quên đi quá khứ, đừng liên quan Ex nữa.
Theo Đất Việt
thu thuật , giải trí
 
Toggle Footer